Tuổi 22, tôi mỉm cười với thất bại, với sai lầm

Tuổi 22, cái tuổi có lẽ ai rồi cũng phải trải qua cảm giác thất bại. Nó tựa như quy luật bất biến của tự nhiên.

Tuổi 22 là những thời điểm khiến ta chật vật với con đường mới bước vào nghề, tự hỏi bản thân mình biết bao lần: Liệu mình đã chọn đúng con đường phải đi? Những ước mơ của thời còn cắp sách đến trường giờ trở thành những mộng ước đẹp chỉ để nhìn ngắm và rồi lẳng lặng bỏ đi, hoặc họa chăng chỉ có thể cất giữ.

Tuổi 22, tôi chẳng làm được gì ngoài những thất bại đủ kiểu trong cuộc sống của mình. Gia đình, bạn bè, một người thương, một công việc, một tương lai với những tham vọng của tuổi trẻ.

Tôi chẳng có gì ngoài những bước chân vấp ngã, tự dặn lòng: Mình cần mạnh mẽ để bước tiếp.


22 tuổi, tôi đã vô tình đánh rơi nhiều thứ trong cuộc sống của mình.

Tôi đã cố gắng bận rộn để trở thành một người khác, để có thể tự lập và sống tốt hơn. Cho đến khi tôi nhìn lại mình thì cũng không khỏi buông một tiếng thở dài, rồi lặng im. Bạn bè cứ thế, người còn người mất, người đến người đi trong cuộc sống của tôi. Đôi lúc, tôi mệt mỏi, buông mình ngủ một giấc. Đôi lúc, tôi nhớ họ, nhưng rồi chẳng dám nhắn một cái tin. Những câu hỏi thăm sáo rỗng mà ngày đó chúng tôi từng nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ làm điều đó. Giờ đây, tôi giật mình khi thấy mình chẳng khác bao người: “Mày sao rồi? Vẫn khỏe chứ?...” Chúng tôi thờ ơ lẫn nhau đến mức, cùng một câu hỏi, cùng một câu trả lời nhưng chẳng bao giờ nhớ nổi, cứ lặp đi lặp lại như một điều phải làm của những người bạn cũ. Từ “cũ” dội vào lòng chúng tôi những khoảng cách vô hình nhưng thật vô tình. Lặng.

22 tuổi, tôi nhận ra những đổi thay đến xót xa. Ngày trở về, gặp lại những người bạn cũ, lòng bất giác chùng xuống. Tôi khác, bạn khác, chúng ta đã không còn là mình của ngày xưa. Đôi khi, tôi giá mình có thể quay ngược về quá khứ, cho tôi một vé khứ hồi tìm lại những tình bạn trẻ thơ, những năm tháng còn cùng chúng bạn đến trường, đùa vui ríu rít dưới tán cây phượng ngày hè đỏ thắm, cùng nhau chơi những trò cút bắt trốn tìm, ô ăn quan hay những trò tạt lon với những nụ cười chẳng thể vui hơn...

Tôi ngậm ngùi, miệng nhoẻn cười nhưng lòng đầy tiếc nuối. Chúng ta ai cũng thay đổi, nhưng tôi hiểu được rằng: Cuộc sống phía trước còn đáng buồn hơn lúc này. Những người bạn đến trong cuộc sống của tôi, vội đến vội ra đi. Tôi hiểu những đoạn đường rẽ bước, vòng xoay với những ngã rẽ trong đời, còn mấy ai sẽ đi cùng tôi đến cuối con đường, và còn mấy ai để tôi bước vào con đường mà họ đang đi mãi về sau.


Khi tôi 22, tôi mỉm cười, mưa tạnh thì trời sẽ có nắng. Những tia nắng lạc quan của cuộc đời tôi, đủ đầy với những hơi ấm của tình yêu thương, của lòng can đảm và những thứ tha. Liệu tôi có thể hay không?

Cuộc sống của chúng ta luôn là những cuộc chia ly không hồi kết, gặp gỡ- bên nhau và chia tay. Chỉ là chúng ta không thể nào hay biết thời điểm chính xác là khi nào. Cuối cùng chỉ còn học cách chấp nhận và rồi chia xa.

Có người đã từng nói với tôi: ''Cuộc đời mỗi người giống như một cuốn sách, bất kể là ai, cũng có vài trang muốn xé đi trong đời.'' Tôi cũng đã từng nghĩ như thế, nhưng khi tôi 22 tuổi tôi nhận ra rằng, tất cả, dù buồn hay vui, dù hạnh phúc hay đau khổ, tất thảy đều đẹp, đều đáng trở thành hồi ức trong lòng mình. Tôi không muốn một ngày mình sẽ vội lãng quên như chưa bao giờ ghi nhớ.

Tuổi 22, thay vì chán chường, bỏ mặc tất cả thì nên đối diện với thất bại. Cũng đừng sợ hãi thất bại, đừng bị ám ảnh bởi chúng, vì điều đó có thể khiến bản thân nhụt chí để rồi đổ vỡ niềm tin vào chính mình.

Nên chăng, hãy cứ xem thất bại là điều cần thiết trong cuộc sống. Hãy chấp nhận để đi qua thất bại một cách dễ dàng, cứ mỉm cười và xem đó như là học phí để có thêm kinh nghiệm nhằm tránh mắc sai lầm ở những lần sau. Chính những thất bại ấy sẽ dạy cho bản thân vô số điều mà khi cứ mãi thành công chưa chắc đã học được.

22 tuổi, hãy bước đi, yên tâm và thôi nuối tiếc. Chúng ta có thể sai lầm, thất bại và có quyền mỉm cười vì điều đó. Hãy yên tâm, thật yên trong tâm.



Chia sẻ cảm xúc của bạn


Bạn gái cũ vừa sinh con cho người yêu

Người yêu mới cho cháu biết là cô bạn gái đã chia tay được một năm của anh ấy mới sinh em bé và đứa bé đó là con của anh ấy.

Bạn gái cũ vừa sinh con cho người yêu

Làm sao để lấy lại niềm tin của anh ấy

Mất niềm tin là một nguyên nhân phổ biến gây tan vỡ mối quan hệ. Bạn không may làm mất niềm tin nơi anh ấy, làm sao để lấy lại được sự tin tưởng này?

Làm sao để lấy lại niềm tin của anh ấy

10 câu một người chồng yêu vợ không bao giờ nói

Một người chồng yêu vợ thực sự sẽ không thể làm cô ấy tổn thương bằng những lời lẽ tàn nhẫn. Thử xem đó là những câu gì nhé!

10 câu một người chồng yêu vợ không bao giờ nói

Phải 'chín bỏ làm mười' mới có thể chung sống dài lâu

Cả hai trưởng thành, đều là cán bộ, đừng làm khổ cha mẹ già, bắt hai cụ phải nghe những lời không hay hoặc phải can thiệp vào chuyện của hai bạn quá nhiều...

Phải 'chín bỏ làm mười' mới có thể chung sống dài lâu

Bộ tranh tình yêu đầy cảm xúc khiến trái tim FA ''nổi sóng"

Bộ tranh tình yêu này ghi lại các khoảnh khắc đẹp và kỳ diệu của tình yêu, do Nidhi Chanani thực hiện với ước mong làm mọi người cảm thấy hạnh phúc.

Bộ tranh tình yêu đầy cảm xúc khiến trái tim FA ''nổi sóng