Cái kết nào cho người chồng ích kỷ và tàn nhẫn?

"Em yên tâm, vợ anh giờ không thể sinh con nên chắc chắn sẽ yêu thương bé Bông như con ruột. Em là mẹ thì nên nghĩ cho con chứ đừng ích kỷ vì mong muốn của riêng mình”. Chị bàng hoàng trước những lời lẽ lạnh như băng ấy của người chồng ích kỷ - à không, phải gọi là người chồng cũ ích kỷ, tàn nhẫn nhất trên đời mới đúng.

Cho đến cái ngày chị gặp lại anh cách đây hơn một tháng là đã gần năm năm kể từ ngày anh bỏ mẹ con chị ra đi. Gần 5 năm trôi qua, chị chưa một ngày nào quên những gì đã xảy ra trong cuộc hôn nhân đầy sóng gió ấy của mình, chưa bao giờ quên ánh mắt dửng dưng đến tàn nhẫn mà anh đã dành cho mẹ con chị trước tòa ngày hôm ấy.

Ba năm yêu nhau cũng là ba năm chị quần quật vừa học vừa làm để phụ giúp anh tiền học phí. Nhà anh quá nghèo, nhà chị đỡ hơn nhưng cũng không dư dả gì mấy, lo cho chị đi học đã là vất vả. Thương người yêu sức khỏe kém, chị nhất định bắt anh tập trung vào việc học, còn mình vừa đi dạy gia sư, vừa chạy bàn trong nhà hàng để kiếm thêm. Nhiều hôm mua cơm cho anh xong, tiền trong túi chẳng còn lại bao nhiêu, chị mua tạm gói mì tôm ăn cho xong bữa. Cứ thế cho đến ngày cả hai ra trường và tìm được việc làm ổn định, rồi làm đám cưới. Tưởng rằng từ nay có đôi vai đàn ông cùng gánh vác, chị sẽ đỡ vất vả hơn. Nhưng anh lại ngỏ ý muốn học lên thạc sĩ để lương lậu sau này dư dả, “chứ bằng đại học bây giờ nhan nhản, như anh với em thì ăn thua gì”. Thương chồng, chị lại còng lưng ra làm lụng để chồng được rảnh rang đầu óc mà học hành, phấn đấu. Hai năm cao học của anh kết thúc cũng là lúc chị phát hiện mình có thai, niềm vui như cơn mưa mát lành tưới tắm cho những ngày vất vả của chị. Có lẽ, những ngày mang thai là khoảng thời gian hạnh phúc ít ỏi nhưng đáng nhớ nhất của chị, bởi khi ấy anh rất yêu thương, chiều chuộng và luôn ở bên chăm sóc chị từng li từng tí, như để bù lại những ngày khó khăn đã qua.

Cũng có những lần anh bận việc phải về muộn, nhưng chị rất yên tâm vì biết tính chồng cầu toàn, chị tự nhủ chắc là anh ở lại cơ quan để làm nốt công việc đấy thôi. Bận bịu con mọn rồi còn phải lo công việc cơ quan, lo việc nội trợ trong nhà, chị chẳng còn thời gian để bận tâm việc số lần về muộn của chồng cứ tăng dần lên. Có những hôm phải đến gần 10 giờ tối anh mới về tới nhà, mệt mỏi than phiền công việc dạo này quá nhiều rồi vội vàng đi tắm rửa, sau đó hỏi han bé Bông chút xíu rồi đi ngủ. Tin chồng, yêu chồng và hi sinh cho chồng quá nhiều nên chị thật sự không thể đứng vững khi biết anh ngoại tình.


Kinh khủng hơn, người tình của anh còn có thai với anh ta và đến tận nhà chị yêu cầu chị “buông tha” để họ đường đường chính chính mà đến với nhau. Theo những lời cô ta nói thì họ bắt đầu cặp kè với nhau từ khi chị mang bầu bé Bông được 5 tháng, tính đến lúc ấy cũng đã gần hai năm! Hôm ấy, chị gửi con sang nhà bà, ráng bình tĩnh đợi chồng đi làm về để hỏi rõ đầu đuôi sự việc. Trong thâm tâm chị vẫn mong đó chỉ là một cơn ác mộng, một cô gái “cuồng yêu” anh mà không được đáp lại đang rắp tâm phá vỡ gia đình hạnh phúc của chị mà thôi. Nhưng không, sau giây phút bất ngờ vì câu hỏi của chị, anh ta nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh và nói năng rành rọt.

Đến giờ chị vẫn còn nhớ như in câu nói đó: “Đúng là anh đã yêu cô ấy lâu rồi. Em rất tốt với anh, nhưng cô ấy mới mang đến cho anh cảm giác rung động mãnh liệt của tình yêu. Nếu em đã biết rồi thì anh cũng không giấu nữa, chúng ta chia tay đi, sống với nhau mà không có tình yêu thì em cũng khổ”. Chị không thể nào tin, người đàn ông đã từng đầu gối tay ấp bao lâu nay, người đàn ông chị đã hi sinh bao nhiêu điều để có thể có ngày hôm nay cho anh ta, lại là người chồng tàn nhẫn và bạc bẽo nhường ấy. Thậm chí anh ta cũng chẳng cần đến đứa con gái bé nhỏ, bởi lẽ người tình của anh ta khi ấy đang mang thai con trai. Từng ấy năm kể từ khi ly hôn, anh ta chưa một lần tìm đến thăm con bé, chứ đừng nói gì tới chuyện chu cấp cho con học hành. Cũng từng ấy năm chị sống một mình, làm lụng nuôi con, bỏ ngoài tai tất thảy mọi lời ong bướm. Chị đã quá sợ hãi với đàn ông rồi.


Cuộc sống của hai mẹ con chị cứ thế trôi đi êm đềm, cho đến cách đây hơn một tháng, bất ngờ anh ta gọi cho chị và khẩn nài được gặp con. Chị không từ chối, vì dù sao đó cũng là cha ruột của con mình. Tội nghiệp con bé, nó mừng húm khi được gặp bố, dù lúc đầu nó chưa quen lắm bởi trí óc non nớt của nó không còn nhớ gì về người cha bội bạc của mình. Nhìn con bé quấn quýt rộn ràng bên bố, chị cũng thấy vui lây niềm vui của con. Kể từ đó, cứ mỗi cuối tuần anh lại đến xin phép chị đưa con bé đi chơi công viên, đi ăn nhà hàng, đi sở thú, xem phim… và còn đưa tiền cho chị, nói là tiền mua sữa cho bé Bông. Chị chỉ nghĩ đơn giản, có lẽ lương tâm của một người cha đã lên tiếng và thôi thúc anh tìm lại con mình. Nhưng chị không thể ngờ rằng sự tàn nhẫn của người đàn ông chị từng yêu không hề dừng lại ở cuộc chia ly ngày xưa.

Hôm nay, cũng như mọi cuối tuần khác, anh ta đến đưa con đi chơi từ sáng sớm, hơn 8 giờ tối mới dẫn bé Bông về. Nhưng không như mọi hôm, chỉ trao bé Bông cho chị rồi về ngay, hôm nay anh ta ngỏ ý muốn vào nhà nói chuyện. Hơi ngạc nhiên nhưng chị không từ chối. Và cũng chẳng vòng vo gì, anh ta đặt vấn đề ngay lập tức: “Em có thể giao bé Bông lại cho anh được không? Anh có thể khởi kiện để Tòa xem xét lại quyền nuôi con và chắc chắn anh sẽ thắng, vì điều kiện của anh tốt hơn em rất nhiều. Nhưng anh muốn thương lượng hòa bình để con không bị ảnh hưởng. Vợ anh hồi ấy sinh non và đứa nhỏ quá yếu nên không sống được, từ sau lần đó đến giờ dù làm mọi cách mà bọn anh vẫn không thể có con. Sắp tới, gia đình cô ấy có dự định bảo lãnh hai vợ chồng anh qua Mỹ, anh muốn đón bé Bông đi cùng vì sang đó sẽ tốt cho việc học của con bé sau này. Em yên tâm, vợ anh giờ không thể sinh con nên chắc chắn sẽ yêu thương bé Bông như con ruột. Em là mẹ thì nên nghĩ cho con chứ đừng ích kỷ vì mong muốn của riêng mình”.

Chị bàng hoàng trước những lời lẽ lạnh như băng ấy của người chồng ích kỷ - à không, phải gọi là người chồng cũ ích kỷ, tàn nhẫn nhất trên đời mới đúng. Đêm đó, hàng trăm câu hỏi đến trong suy nghĩ của chị: Anh ta có thực lòng yêu thương bé Bông không? Nếu có thì tại sao anh ta không giành nuôi con từ ngày xưa, không thăm nuôi con bé bao giờ? Nếu đứa con trai vắn số kia không vì yếu ớt mà qua đời, anh ta có thèm ngó ngàng tới con bé? Và nếu chị cố giữ con bé lại, có phải chị quả thật ích kỷ khi không để con bé có cơ hội được sống một cuộc sống sung sướng, đầy đủ - thứ mà chị dù rất muốn cũng không thể mang lại cho con?


Ngày chị tới tòa, trời mưa tầm tã. Chị không đồng ý với yêu cầu của chồng cũ nên anh ta đã khởi kiện để giành lại quyền nuôi con. Trước khi đi, chị ôm con thật chặt, cố ngăn không cho nước mắt trào ra. Chị tự nhủ, nếu con chọn ở với bố, chị sẽ tỏ ra thật vui vẻ, thanh thản để con đi không buồn khổ, vương vấn. Chị biết có thể con bé sẽ chọn bố, bởi đó là người luôn mang cho nó những món đồ chơi đắt tiền chỉ có trong mơ, luôn dẫn nó đến những nơi đẹp đẽ mà chị chỉ dám đứng từ xa nhìn ngắm. Nó cũng rất yêu bố, hầu như ngày nào nó cũng hỏi chị liệu cuối tuần này bố có đến đưa con đi chơi không… Chị thực sự không dám nghĩ thêm, nếu con chọn ở với bố, chị còn sống trên đời này để làm gì?

Trước tòa, chồng cũ của chị thao thao nói về những điều kiện cực tốt anh ta có thể mang đến cho con. Anh ta cũng nhấn mạnh rằng với đồng lương giáo viên ba cọc ba đồng và ngôi nhà nhỏ cũ kỹ của chị, bé Bông sẽ không thể “có những trải nghiệm tuyệt vời về cuộc sống” như khi ở với bố. Dưới hàng ghế dự khán, người vợ hiện tại của anh ta ngấm ngầm thể hiện sự đồng tình. Đến lượt chị, chị chỉ nói vài lời giản dị. Chị bảo, mọi điều chồng cũ vừa nói đều đúng hết, nhưng chị không muốn xa con. Quyết định cuối cùng, xin tòa dựa vào mong muốn của bé.

Đúng lúc chị vừa dứt lời, từ hàng ghế phía dưới, bé Bông vùng chạy lên trên ôm chặt lấy chị, nước mắt rơi lã chã. Từng tiếng nấc nghẹn khiến cho những lời con bé nói ra bị đứt quãng, rời rạc: “Mẹ ơi, mẹ đừng bỏ con, mẹ đừng bắt con phải đi, con không ở với ai ngoài mẹ đâu. Con không cần nhà đẹp, đồ chơi đẹp, con chỉ cần mẹ thôi. Chỉ có mẹ thương con nhất. Mẹ đừng bắt con phải xa mẹ nha mẹ!”. Con bé vừa dứt lời, mắt chị ầng ậng nước, chị cúi xuống ôm chặt lấy con. Cả hội trường nín lặng, có người trên hàng ghế bồi thẩm đoàn lén đưa tay gạt nước mắt. Lời của đứa bé 7 tuổi khiến bao nhiêu người lớn phải suy nghĩ và tự vấn về bản thân mình.

Tòa xử cho bé Bông vẫn ở với chị. Kết thúc phiên tòa, bé Bông nhảy chân sáo dắt tay chị ra cửa, không quên chào tạm biệt bố. Chị biết có lẽ sau vô vàn đắng cay đã trải, đây là điều tuyệt vời nhất mà cuộc sống đã dành tặng cho mình.



Chia sẻ cảm xúc của bạn


Cha mẹ thương hay không phần lớn vẫn là ở hai bạn

Tuy chưa gặp em lần nào nhưng cha mẹ bạn em đã không thích em. Chúng em biết để đến được với nhau phải đấu tranh rất nhiều và một bức tường lớn đang chắn giữa chúng em.

Cha mẹ thương hay không phần lớn vẫn là ở hai bạn

Vì cả tin, tôi thành kẻ đi giật chồng người khác

Đã từng có một thời, khi còn ở cái tuổi hoa mộng đẹp đẽ nhất của người con gái, tôi bị những lời lẽ ấy làm cho hoa mắt để rồi đánh mất cả sự trong trắng lẫn niềm tin vào đàn ông. Nhưng hơn hết, tôi đã vĩnh viễn đánh mất sự thanh thản của tâm hồn khi soi mình vào nỗi đau của người phụ nữ bị tôi "giật chồng"...

Vì cả tin, tôi thành kẻ đi giật chồng người khác

Gợi ý những món quà dành tặng bạn trai lý tưởng nhất

Nếu bạn đang loay hoay không biết nên lựa chọn thứ gì làm món quà dành tặng bạn trai thì đừng bỏ qua những gợi ý hữu ích dưới đây nhé!

Gợi ý những món quà dành tặng bạn trai lý tưởng nhất

Đừng thương người đàn ông đang có vợ, hãy thương mình

Chính tâm lý “con cá mất là con cá to” khiến bạn nghĩ bạn yêu anh ấy khi anh ấy cưới vợ...

 Đừng thương người đàn ông đang có vợ, hãy thương mình

8 "không" cần tránh cho một tình yêu bền vững

Khi đang chìm đắm trong hạnh phúc của tình yêu, bạn có thể mắc những sai lầm mà lâu dài sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ của 2 người.

8