Xem như hai người “có duyên không nợ”

Nếu còn nhớ thì đừng mong quên. Nếu còn hy vọng thì đừng bỏ cuộc. Nhưng nếu thấy không cần thiết phải trả lời đồng ý hay không, chờ đợi cũng không để làm gì, thi cứ coi như hai người “có duyên không nợ”.

Em và anh ấy quen nhau đã được 3 năm, chúng em ở cùng một xóm trọ, chơi với nhau như anh em một nhà. Anh ấy là giảng viên nhưng thỉnh thoảng cũng đi tàu để làm kinh tế. Cuối năm ngoái, khi anh ấy đi tàu về, anh ấy có quan tâm tới em hơn mức bình thường. Em biết nhưng em vẫn tỏ ra bình thường như mọi khi. Rồi một hôm, xóm trọ em tổ chức về nhà em chơi sau đó sang nhà anh. Hôm đó rất vui, em cũng chỉ định là về nhà em chơi sau đó mọi người sang nhà anh rồi em sẽ ở nhà không đi. Nhưng anh ấy cứ nài nỉ rủ em sang nhà anh chơi, mọi người rủ quá nên em cũng ham vui đi cùng mọi người sang nhà anh ấy chơi. Trên đường đi anh ấy có hỏi em là: Về nhà anh giới thiệu với bố mẹ anh, em là người yêu anh nhé? Em bảo với anh ấy là không được, em và anh chưa có gì cả, anh giới thiệu như vậy bố mẹ anh lại tưởng thật đấy. Anh ấy nói với em là thế chẳng lẽ anh lại lấy bố mẹ anh ra làm trò đùa à? Em không đồng ý nhưng rồi anh ấy vẫn làm, anh ấy đã giới thiệu em với bố mẹ anh, bà anh, chú anh, các em anh rồi cả bạn bè anh ấy nữa. Lúc đó đang ngồi ăn cơm tất cả mọi người đều hướng vào em, mọi người trong xóm trọ cùng hùa vào trêu em nữa. Em ngại quá không biết nói gì cả, em chỉ ngồi cười thôi. Hôm đó em giận anh lắm, hôm sau em đã không nói chuyện với anh nhưng em cũng không giận lâu, chỉ giận được một ngày rùi lại nói chuyện với nhau bình thường. Anh đi dạy cứ được nghỉ giải lao anh lại gọi điện cho em, anh nói là anh đi làm anh nhớ em lắm, lúc về xóm trọ mà không thấy em đâu là anh thấy lo lắng và nhớ em vô cùng.


Thời gian trôi đi, ngày nào cũng vậy anh sang phòng em chơi, lúc nào có mặt ở nhà là anh lại có mặt ở bên phòng em, đến mức mọi người trong xóm trọ còn phải ghen tỵ (vì ở cùng xóm nên chúng em cũng ngại không dám đi chơi riêng). Em là người khô khan, trong chuyện tình cảm em rất ít nói, em chỉ biết dùng hành động để thể hiện tình cảm của em dành cho anh ấy thôi và anh ấy cũng biết điều này. Hôm được nghỉ lễ, anh về nhà thì bố mẹ anh ấy có hỏi là em có phải người yêu anh không? Anh nói là phải và anh ấy còn nói trong chuyện tình cảm anh ấy sẽ tự quyết định, sướng khổ anh ấy sẽ tự chịu, rồi anh có qua nhà em chơi và anh đòi nói chuyện với mẹ em nhưng em đã không đồng ý, em có hỏi anh là anh định nói chuyện gì với mẹ em thì anh bảo anh chỉ nói xin phép mẹ cho anh được tìm hiểu em thôi. Vì em không đồng ý nên anh cũng không nói chuyện với mẹ em nữa, nhưng anh nói với em là không được nói chuyện với mẹ anh thấy khó chịu lắm. Sau đợt đó thì anh có lịch phải đi tàu, trước khi đi anh có tỏ tình với em và em cũng đã đồng ý yêu anh.

Mặc dù nhận lời yêu anh được ít ngày thì anh phải đi nhưng chúng em cũng có những ngày thật vui và hạnh phúc, anh nói chuyện về tương lai của hai đứa, bàn chuyện cưới xin như thế nào, rồi chuyện đối xử với hai bên nội ngoại ra sao. Và anh nói em ở nhà chờ anh nhé! Đã có lần anh hỏi em về chuyện nếu anh cứ đi tàu suốt thì có lúc nào em nghĩ sẽ rời xa anh không, vì anh ấy nghĩ rằng nếu anh cứ đi như vậy thì em ở nhà sẽ rất buồn, khi cuối  tuần hay vào dịp lễ tết em thấy hàng xóm mọi người có chồng con đầy đủ ở nhà sum họp mà em chỉ có một mình thì em sẽ tủi thân. Em trả lời anh ấy rằng mặc dù cũng hơi buồn nhưng rồi sẽ quen, và nếu ai cũng như thế thì những người đi tàu như anh ế vợ hết à.


Tàu anh rời Việt Nam sang nước ngoài chúng em vẫn liên lạc với nhau rất vui vẻ và tình cảm. Em tưởng như hạnh phúc của em không gì có thể thay đổi được. Nhưng hôm đó, khi hai đứa đang nói chuyện rất vui vẻ thì anh ấy có hỏi em là: Nếu trong vòng hai năm tới anh chưa muốn lập gia đình thì em có chờ được không? Với lại anh thấy tuổi của anh và em không được hợp cho lắm và anh thấy anh cứ đi tàu suốt thế này thì chuyện giữa anh và em còn nhiều trắc trở. Em hỏi anh ấy là chắc anh lại lo chuyện gia đình rồi chuyện công việc anh sẽ không lo được đúng không? Anh nói với em đấy chỉ là những lý do nhỏ thôi và anh nói nếu anh lập gia đình thì anh nghĩ anh sẽ không thể thực hiện được những ước mơ còn dang dở. Em có hỏi nhưng anh ấy không trả lời mà chỉ im lặng thôi. Còn chuyện tuổi tác đã có lần em hỏi thì anh ấy nói anh ấy không quan trọng, em còn hỏi nếu bố mẹ anh không đồng ý thì sao? Anh nói nếu bố mẹ không đồng ý thì anh sẽ cố gắng thuyết phục, cùng lắm thì có con rồi dẫn về (anh ấy tuổi Sửu còn em tuổi Dần). Em nói là cho anh thời gian suy nghĩ vì em không thích trong chuyện tình cảm mà cứ nay thế nọ mai thế kia. Hai ngày sau em không thấy anh ấy liên lạc gì, em gọi điện cho anh thì anh nói chúng ta nên dừng lại sớm thì tốt hơn, rồi anh ấy nói hai năm tới anh chưa muốn lập gia đình thì em sẽ không chờ được, anh ấy nói có nhiều chuyện anh ấy thấy khó có thể tâm sự được với em. Em giận quá nói với anh ấy là chẳng có gì không thể tâm sự được, anh đã nói gì với em đâu mà anh biết là không thể nói, rồi em và anh đều lặng im, chúng em không nói chuyện với nhau nữa. Em gửi mail thì anh ấy nói em đừng gửi nữa, anh không đọc đâu, hãy quên anh đi và tìm cho mình một chân trời mới. Đừng níu kéo nữa, anh quyết định rồi. Anh biết chia tay em lúc mới yêu và khi anh mới đi tàu thế này là không phải với em, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Giả sử sau này có nên vợ nên chồng mà không có hạnh phúc thì còn đau khổ gấp trăm ngàn lần lúc này. Và anh ấy chúc em luôn vui vẻ và sớm vượt qua. Em rất buồn và không biết phải làm thế nào cả, và trong lúc nóng giận em đã kể cho một người bạn cùng xóm nghe và rồi cái tin đó được lan ra cho cả xóm biết. Mọi người không tin nổi nên gọi điện cho anh ấy và anh ấy nói là có khi anh và em chia tay. Em cảm thấy hối hận vì cả giận mà mất khôn, và em biết khi nói ra điều đó anh cũng rất buồn và đau khổ, anh ấy còn nói với mọi người là anh ấy có lỗi trong chuyện này. Anh ấy là người chín chắn và luôn suy nghĩ trước khi làm.


Từ đó chúng em cũng không liên lạc gì nữa cả. Và anh có gọi điện về cho mọi người ở xóm có một lần, anh ấy có hỏi thăm xem em thế nào, có buồn hay không? Một hôm, em có nhắn cho anh là cho em thời gian suy nghĩ để quyết định, mấy hôm sau anh nhắn lại cho em hỏi em suy nghĩ xong chưa và sau một thời gian anh nhận ra rằng tình cảm anh dành cho em không phải là tình yêu mà chỉ là sự quý mến thôi. Em đã không trả lời tin nhắn đó và im lặng, một thời gian sau em có gửi mail cho anh nói rằng anh nói chỉ quý mến em thì chưa đủ, vì nếu chỉ quý mến thì anh đã không làm như vậy, anh đã không giới thiệu em với mọi người, không đòi nói chuyện với mẹ em. Mọi người trong cơ quan anh và cả trên tàu nữa cũng biết anh ấy có người yêu và biết em tên gì, làm nghề gì, quê ở đâu và bao nhiêu tuổi mặc dù một số người chưa biết mặt em. Nhưng đến nay em vẫn chưa nhận được hồi âm từ anh, không biết là tàu đang chạy trên biển hay là anh không muốn trả lời em nữa. Và em cũng mới biết một điều rằng chia tay em là anh có sự tác động từ bên ngoài, một số người trong xóm trọ rất quý em và anh ấy nhưng khi chúng em yêu nhau thì họ lại không thích vì anh ấy không quan tâm đến họ như ngày xưa nữa (anh ấy là người của công chúng xinh xinh ạ). Anh ấy gọi điện về họ còn nói với anh ấy là chúng em cứ như không phải yêu nhau vậy, họ thấy như chuyện đùa. Em biết chuyện này nhưng em vẫn coi là bình thường, chính anh ấy cũng đã dạy em điều đó, và ngay từ đầu em đã nói với anh ấy là từ khi em yêu anh em phải suy nghĩ nhiều, thì anh ấy bảo em là tại em nhạy cảm quá. Đến bây giờ đã hơn một tháng rồi chúng em không nói chuyện với nhau, em nhớ anh ấy lắm, đêm ngủ toàn mơ thấy anh ấy thôi.

Em buồn lắm xinh xinh ạ, có phải em đã sai không? có phải em nóng tính quá không? Vì em chưa trả lời anh ấy là em đồng ý chia tay thì em có nên chờ khi anh ấy trở về không? Hôm đi anh ấy nói với em là anh sẽ xin về trước Tết. Hay có phải anh ấy chưa thực sự yêu em? Em phải làm thế nào đây? Em hoàn toàn bị bế tắc.

Trả lời:

Có những đôi chia tay nhau mà không cần ai tuyên bố. Việc bạn đồng ý chia tay hay không đâu có quan trọng bằng thái độ, tình cảm của anh ấy dành cho bạn đã nhạt phai. Lý do thì nhiều, nhưng lý do dễ hiểu nhất là khi cứ ở gần nhau, ra vào thấy nhau, rỗi rãi lại sang chơi, về quê cùng nhau, đi ăn cùng nhau, người ta ngộ nhận là yêu nhau. Ngộ nhận tới mức nghĩ rằng không có gì thay đổi được nữa, đây là quyết định cuối cùng, vì thế anh ấy mới giới thiệu bạn với gia đình anh ấy và còn có ý định xin phép mẹ bạn để tìm hiểu bạn. Anh ấy không lừa dối bạn, anh ấy cũng tưởng anh ấy yêu bạn thật sự. Nhưng rồi khi xa nhau, công việc cuốn đi, vui bạn vui bè, nhìn trời mây, sông nước bao la, anh ấy chợt nhận ra rằng đó chưa phải tình yêu, chỉ là thói quen có nhau. Tình yêu được nuôi dưỡng bằng cảm xúc, khi xa anh ấy thấy không nhớ lắm, không thấy mất mát, thiếu vắng nhiều, nên nhận ra rằng mình đã ngộ nhận. Chính vì thế, anh ấy không muốn bạn cứ hy vọng, đợi chờ, rồi đến lúc nào đó mới nhận ra thì còn khổ sở hơn. Thật ra các bạn cũng mới nhận lời yêu nhau và chưa vui đã phải chia xa trong thời gian quá dài, giống như đốm lửa vừa nhen, nay ít có cơ hội thêm củi, nên chỉ bùng lên một lúc rồi tắt dần…


Nếu còn nhớ thì đừng mong quên. Nếu còn hy vọng thì đừng bỏ cuộc. Nhưng nếu thấy không cần thiết phải trả lời đồng ý hay không, chờ đợi cũng chẳng giải quyết việc gì, thì bạn cứ coi như hai người “có duyên không nợ”. Hãy cảm ơn số phận đã mang lại cho bạn những tháng ngày bên nhau vui vẻ, đầm ấm bạn nhé!



Chia sẻ cảm xúc của bạn


Anh đang cân nhắc giữa em và công danh sự nghiệp

Em nên làm gì? Tiếp tục chờ đợi anh hay tự rút lui trước để cho anh thuận lợi trên con đường theo đuổi công danh sự nghiệp?

Anh đang cân nhắc giữa em và công danh sự nghiệp

Đời người mấy ai chỉ một lần yêu

Đời người tốt nhất chỉ nên yêu một lần. Quen nhiều người sẽ dễ sinh so sánh, yêu nhiều lần sẽ mất dần cảm giác. Và chia tay nhiều lần sẽ thành thói quen.

Đời người mấy ai chỉ một lần yêu

Chớ “vội” khi mới yêu mà sự bất thành

Con gái mong đợi sự quan tâm, ánh mắt nhìn âu yếm, những lời nói có cánh, nhắn tin thường xuyên, điện thoại thăm hỏi, chứ chưa nghĩ tới việc ôm nhau, hôn nhau... đâu bạn ah!

Chớ “vội” khi mới yêu mà sự bất thành

Có nên giúp đồng nghiệp nhận dạng anh chàng Sở Khanh?

Tình cờ tôi trở thành "cầu nối" để cô bạn đồng nghiệp làm quen với cậu bạn thân. Bạn tôi có lịch sử tình trường lẫy lừng, từng không ít lần mang tiếng "họ Sở". Tôi có nên giúp cô ấy nhận dạng chàng Sở Khanh này?

Có nên giúp đồng nghiệp nhận dạng anh chàng Sở Khanh?

Chọn người em yêu hay chọn người yêu em?

Một người yêu em thật lòng, khiến em bình yên khi ở bên anh ấy. Một người em yêu nhưng lại khiến em hoang mang khi nghĩ về tương lai… Em nên chọn ai?

Chọn người em yêu hay chọn người yêu em?