Tôi đã vượt qua cám dỗ ngoại tình như thế!

Tôi thở phào vì đã không nhắm mắt bước liều vào vùng tối của cám dỗ ngoại tình – cái vùng đất mà đã đặt chân vào thì muốn rút ra cũng chẳng dễ dàng.

Từ khi biết yêu cho đến lúc lập gia đình, tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có lúc phải đối diện với cái gọi là “cám dỗ ngoại tình”. Đơn giản vì tôi được nuôi dạy theo một cách khá nghiêm khắc: bố mẹ luôn răn dạy tôi kỹ càng về bổn phận, đạo đức của người con dâu, người vợ, người mẹ mà sau này tôi sẽ trở thành. Bản thân tôi cũng chẳng thích thú gì trước thói yêu đương trăng hoa nhăng nhít của những đứa bạn đa tình: đã có lần tôi cãi vã gay gắt đến mức suýt đổ vỡ tình bạn với một đứa bạn thân, chỉ vì nó bắt cá hai tay, qua lại với mấy người một lúc. Ấy vậy mà rồi cũng đến một lúc, tôi phải học cách vượt qua con quỷ cám dỗ ở bên trong mình…

Chồng tôi, xét một cách khách quan, khá hoàn hảo. Anh không đẹp trai kiểu Hàn Quốc nhưng to cao, khỏe mạnh, ưa nhìn và nam tính. Đặc biệt, anh rất ga lăng với phụ nữ, sống phóng khoáng với gia đình, bạn bè. Ngày yêu nhau, anh chinh phục tôi bằng sự chân thành, tử tế, tình cảm và không thiếu sự lãng mạn: ngày lễ, ngày kỷ niệm nào tôi cũng nhận được hoa do anh tự tay chọn mua rồi tự bó lại. Anh quý mến và coi gia đình tôi như ruột thịt, trái lại, gia đình anh cũng tỏ ra thân thiết và gần gũi với tôi. Chúng tôi kết hôn vì tình yêu, sống ríu rít như đôi chim câu, vợ chồng đồng thuận quan điểm sống, có chung nhiều sở thích, thỉnh thoảng thu xếp được lại đi du lịch cùng nhau. Mọi người xung quanh nhìn vào đều ngưỡng mộ chúng tôi. Đặc biệt, chồng tôi sống thiên về gia đình, kết hôn xong anh càng thích về nhà quây quần bên mâm cơm, không ưa chuyện nhậu nhẹt đàn đúm bên ngoài như nhiều cánh mày râu khác. Với một người phụ nữ không xinh đẹp nổi bật, không giỏi giang xuất chúng như tôi, đó quả là sự ưu đãi của số phận!


Chồng tôi có một công ty nhỏ chuyên về việc viết code, lập trình cho các trang web. Quy mô không lớn lắm, số lượng nhân viên chỉ trên dưới mười lăm người, nên cũng khá gần gũi với nhau. Thỉnh thoảng buổi trưa tôi ghé công ty anh rủ mọi người cùng đi ăn, đôi lúc thứ bảy được nghỉ làm nên tôi cũng ghé sang phụ anh vài việc giấy tờ lặt vặt, vì thế các nhân viên của anh đều biết tôi. Trong số này, Quân là người hay chuyện trò với tôi nhất. Quân là nhân viên marketing “cứng” của chồng tôi, rất được việc. Kém tôi ba tuổi nhưng nhìn Quân khá chững chạc, và không phủ nhận cậu ấy rất đẹp trai. Ban đầu, tôi không có chút suy nghĩ lệch lạc nào với nhân viên của chồng, thậm chí còn từng định mai mối cậu ấy cho một cô em họ của mình, sau này thôi vì biết cậu ấy đã có bạn gái. Nhưng sau vài lần chồng tôi mời cậu ấy về nhà ăn cơm, tôi nhận ra Quân có nhiều biểu hiện khá lạ. Cậu ấy tỏ ra thích thú khi chuyện trò với tôi dù chỉ là những chủ đề vô thưởng vô phạt, đôi lúc cố tình đụng chạm vào tay hoặc người tôi khi không ai để ý, và không che giấu ánh mắt nhìn tha thiết khi tôi bắt gặp. Lúc đầu tôi tự cười mình, cho là lại cái bệnh “giàu trí tưởng bở” vốn kinh niên mãn tính của phụ nữ. Nhưng nhiều lần như thế, tôi biết mình không nhầm! Nếu bạn cũng là phụ nữ, và lại đã sinh một đứa con, vóc dáng chẳng còn thanh mảnh hút hồn như hồi còn con gái, bạn sẽ hiểu được rằng việc nhận ra một chàng trai độc thân kém mình ba tuổi và lại còn đẹp trai ngời ngời tỏ ra để ý đến mình có sự tác động khủng khiếp đến thế nào!

Tôi bắt đầu bấn loạn, mơ màng và cảm thấy tim mình đập mạnh hơn mỗi khi Quân xuất hiện. Có lúc tôi nhận thấy rõ ràng mình đang mong cậu ấy đến nhà chơi. Sức hút của một chàng trai trẻ, đẹp mã, quyến rũ và hoàn – toàn – mới – mẻ rõ ràng đang tác động đến từng dây thần kinh cảm giác trong tôi. Rồi một hôm, cậu ấy gọi điện hẹn tôi đi ăn trưa, còn ngập ngừng bảo sẽ qua công ty đón tôi. Tôi đã nhận lời.

Buổi ăn trưa hôm ấy giống như buổi “xưng tội”, tôi là người lắng nghe những gì Quân muốn nói. Ánh mắt tha thiết của Quân, những lời “rút gan rút ruột” rằng từ khi gặp tôi, cậu ấy không còn cảm giác gì với cô bạn gái trẻ trung, rằng tôi có một sức hút khiến cậu ấy không thể cưỡng lại…, tất cả khiến tôi bồng bềnh như say sóng. Trong thoáng chốc, một kịch bản “thời hiện đại” nháng qua trong đầu tôi: rồi chúng tôi sẽ tiếp diễn chuyện này như thế nào? Những bữa trưa chóng vánh để rồi kết thúc trong nhà nghỉ? Chuyến công tác xa ở một… khách sạn ngoại thành? Tôi giật mình, bảo Quân đã đến giờ làm việc, tôi cần quay lại công ty. Mọi chuyện, sẽ nói vào lúc khác.


Nhiều ngày sau đó, tôi miên man suy nghĩ về chuyện này. Tôi đủ thông minh để hiểu, Quân đang chờ tôi “bật đèn xanh” để rồi những chuyện “ngoài chồng ngoài vợ” sẽ bắt đầu. Cũng có lúc khi chỉ có một mình, tôi muốn buông mình vào mối quan hệ “vui chơi ngoài luồng” đầy cám dỗ ấy. Quân trẻ, đẹp trai, còn tôi thì… chẳng còn gì để mất nữa rồi, miễn là chúng tôi giỏi che giấu! Nhưng mỗi ngày khi trở về nhà ngồi bên cạnh chồng con, tôi lại thấy mình tỉnh táo hơn. Thật sự, tôi không yêu Quân, đó là điều chắc chắn. Công việc truyền thông cho phép tôi tiếp xúc với rất nhiều trai đẹp, tôi đã đủ “chai lì” khi tiếp xúc với họ. Chẳng qua, đó là sự hiếu thắng khi biết mình vẫn được “phi công trẻ” để mắt tới, là sự háo hức muốn nếm “của lạ” mà thôi! Và rồi tôi sẽ được gì sau tất cả? Những lần trốn chui trốn lủi đeo khẩu trang vào nhà nghỉ, nơm nớp sợ người quen bắt gặp? Những cuộc mây mưa nhàu nhĩ trên tấm ga giường cáu bẩn ám mùi xịt phòng khó chịu của những chốn vui chơi công cộng ấy? Rồi xong việc lại vội vội vàng vàng ăn mặc chỉnh tề bước chân ra đường ngẩng cao đầu tỏ ra thanh cao? Chỉ mới nghĩ đến đó thôi, tôi đã thấy khinh bỉ chính mình bội phần! Tôi biết mình chưa bao giờ hết yêu chồng, cũng chẳng có lý do gì để phản bội anh ấy. Và điều quan trọng nhất, nếu một ngày chuyện chơi bời trăng hoa ấy lộ ra, tôi còn đủ dũng khí sống ở trên đời này nữa hay không?

Nghĩ thông suốt mọi chuyện, tôi nhắn tin hẹn gặp Quân, nói rõ ràng tất cả. Kỳ lạ là khi đã nghĩ xong cái được cái mất, tôi chẳng còn thấy rung động bồi hồi chút nào khi ngồi trước mặt chàng trai trẻ ấy. Nhiều ngày tháng trôi qua, đôi khi nghĩ lại, tôi vẫn thở phào vì đã không nhắm mắt bước liều vào vùng tối ngoại tình – cái vùng đất mà đã đặt chân vào rồi thì dẫu có muốn rút ra cũng chẳng dễ dàng gì làm được.



Chia sẻ cảm xúc của bạn


Lo lắng mất ngủ khi trót bị bạn trai ''khám phá'' cơ thể

Bạn cần trang bị cho mình thêm kiến thức về giới tính làm hành trang vào đời sau này bạn nhé. Trong sáng không đồng nghĩa với “không biết gì” đâu bạn ạ!

Lo lắng mất ngủ khi trót bị bạn trai ''khám phá'' cơ thể

Ai bảo sống độc thân là bất hạnh!

Khi bạn đang sống một mình, những người xung quanh thường “đánh đồng” cuộc sống độc thân đó với cảm giác buồn tủi, muộn phiền và bất hạnh. Sự thật, điều đó có đúng không? Có thể nào, độc thân mà vẫn cảm thấy hạnh phúc và hài lòng với cuộc sống của mình?

Ai bảo sống độc thân là bất hạnh!

Mới nhận lời yêu anh đã dắt ngay em vào nhà nghỉ

Anh bảo nếu mà em quyết phải giữ gìn đến khi kết hôn thì có lẽ anh không chịu được, vì người yêu đầu của anh, anh cũng giữ nhưng người ta lại không phải là của anh.

Mới nhận lời yêu anh đã dắt ngay em vào nhà nghỉ

Mẹ tôi là một “single mom” vĩ đại!

Mẹ có chồng, sinh con như bao người, nhưng rồi số phận lại biến mẹ thành một “single mom”.

Mẹ tôi là một “single mom” vĩ đại!

Vợ tôi nay nhắc chia tay, mai đòi ly dị

Cô ta khá xúc phạm bố tôi thế rồi hai vợ chồng cãi nhau và cô ta đòi chia tay.

Vợ tôi nay nhắc chia tay, mai đòi ly dị