Phải 'chín bỏ làm mười' mới có thể chung sống dài lâu

Cả hai trưởng thành, đều là cán bộ, đừng làm khổ cha mẹ già, bắt hai cụ phải nghe những lời không hay hoặc phải can thiệp vào chuyện của hai bạn quá nhiều...

Em và anh ấy yêu nhau đã được sáu năm, anh ấy đạo Thiên Chúa, còn em bên Lương, dòng họ em thờ Phật. Tụi em quen nhau từ thời sinh viên, em với ngoại hình tương đối, tính tình mau giận nhanh quên, dễ tha thứ. Thời sinh viên tụi em cũng có giận nhau, khi anh tức giận em, anh "đùng đùng" dắt xe đạp bỏ về khu nhà trọ của anh... Nhưng chúng em cũng cố gắng vun vén tình cảm (vì tin rằng có cãi nhau nhiều sẽ hiểu nhau hơn). Anh cũng đã dẫn em về ra đình anh chơi khi còn sinh viên.

Ra trường, anh làm ở Sài Gòn, em làm ở Đồng Nai. Đi làm được ba năm, năm nay em có dự định cưới nhưng anh trai anh ấy lại cũng cưới vợ tháng 4/2012 nên chuyện cưới của bọn em tạm gác lại. Tháng 7/2012, anh cùng gia đình anh từ Đaklak tới gia đình em ở Thanh Hóa để gặp gỡ nói chuyện tương lai cho chúng em. Gia đình em với niềm tin truyền miệng của dân gian cộng thêm chút bói toán nên khuyên em không nên cưới. Em suy nghĩ, tính toán (vì em sinh năm 1986, cái tuổi mà sổ sách, bói toán nói cũng gặp trắc trở trong cuộc sống) và bàn bạc với anh, mong anh đợi đến 2014 sẽ cưới. Trong lúc nghe tin 2014 mới được cưới, anh rất khó chịu (vì em đã nói là hè tới 2013 sẽ cưới, nói trong lúc gia đình anh ra nhà em), tụi em đã cãi nhau tới một tuần. Anh nói câu "em và gia đình suy nghĩ đơn giản", em đã tức giận, cố gắng phân tích để anh thấy được cái sai là anh đứng ở góc độ tôn giáo của anh để nói về gia đình em như thế là không đúng (bố mẹ em đã 80 tuổi).


Em gọi điện về nhà nói với mẹ anh là anh đã xúc phạm gia đình em, em rất buồn nhưng không nói rõ là anh đã nói câu gì. Mẹ anh đã khuyên cả hai đứa, đặc biệt là nói với anh rằng cần tôn trọng nhau, tôn trọng gia đình nhau, đừng để bố mẹ hai bên buồn lòng... Anh liên lạc lại với em sau khi nghe mẹ anh "dạy dỗ". Lần thứ nhất em tha thứ.

Nói về em, em là cô gái hay hờn giận, có kiêu một chút, có tự ti một chút (mặc dù bạn bè nhận xét là em chẳng có gì phải tự ti). Em đã có lúc nói những câu nói làm anh rất tức giận (độc ác vì bỏ rơi em,...). Anh đang đi công tác ngoài Hà Nội được 5 tháng rồi, em hờn giận vu vơ nên không nghe điện thoại anh gọi ngày cuối tuần, khiến anh giận không liên lạc với em nên em mới nhắn tin nói anh độc ác, bỏ rơi em (điều này em biết là em có lỗi). Em đã cố gắng liên lạc với anh, anh không đồng ý, chờ đợi lời giải thích không nghe điện thoại và câu xin lỗi. Em nhận ra lỗi nhưng không xin lỗi, anh đã nặng lời: "Bố mẹ em không dạy em từ xin lỗi à? Hay là đó là cái cách em dạy học trò của em?". Thêm nữa, mấy ngày em không liên lạc được với anh, em nhờ mẹ em (79 tuổi) gọi điện thoại cho anh xem có được không. Mẹ gọi ba lần ba ngày anh đều không nghe điện.


Em giờ đây không giận mà đang phân vân cho cuộc sống tương lai sau này. Anh không biết là anh đã sai khi lần thứ hai giận em anh cũng lại nói những câu không hay. Anh đã xin lỗi nhưng em không biết phải thế nào? Tha thứ lần thứ hai sao? Hay là từ bỏ mối tình sáu năm. (Chưa quan hệ tình dục nhưng một tai nạn đã đến bên em khi hai đứa bên nhau, đó cũng là một ràng buộc để em không tự tin khi đến với người đàn ông khác). Xin chuyên gia tâm lý tư vấn giúp em.

Trả lời:

Trong tình yêu, các bạn phải học cách nhìn vào cái lớn, bỏ qua cái nhỏ lẻ, vụn vặt. Anh ấy và bạn yêu nhau sáu năm, anh ấy dẫn cả gia đình lặn lội từ Đaklak ra Thanh Hóa để xin cha mẹ bạn cho hai bạn được yêu nhau, còn bàn bạc đến giữa năm sau cưới. Đó là điều lớn. Nếu không yêu bạn thật lòng, không muốn tiến đến hôn nhân, anh ấy đâu phải khổ sở như thế.


Còn chuyện lựa chọn thời gian để làm đám cưới, mỗi bên đứng ở góc nhìn khác nhau. Gia đình anh ấy theo đạo Thiên chúa, sẽ không có những kiêng cữ như người bên lương (cưới vào hè, cưới năm kim lâu), thì hai gia đình phải cùng nhau, nhất là hai bạn phải bàn bạc và thỏa thuận. Cứ chê nhau đơn giản, khắt khe hay xúc phạm niềm tin tôn giáo của nhau chỉ làm cho tình hình thêm rối. Việc nay giận dỗi không nghe máy, mai làm lành không được, ai cũng tự ái cao, tự cao lớn thì khó hòa hợp. Phải học cách “chín bỏ làm mười” mới có thể chung sống lâu dài. Cả hai bạn trưởng thành, đều là cán bộ, đừng làm khổ cha mẹ già, bắt hai cụ phải nghe những lời không hay hoặc phải can thiệp vào chuyện của hai bạn quá nhiều là không nên. Tương lai của hai bạn, nên để hai bạn thảo luận và tự quyết!



Chia sẻ cảm xúc của bạn


Bộ tranh tình yêu đầy cảm xúc khiến trái tim FA ''nổi sóng"

Bộ tranh tình yêu này ghi lại các khoảnh khắc đẹp và kỳ diệu của tình yêu, do Nidhi Chanani thực hiện với ước mong làm mọi người cảm thấy hạnh phúc.

Bộ tranh tình yêu đầy cảm xúc khiến trái tim FA ''nổi sóng

Người yêu không quan tâm nhưng em sợ chia tay vì anh có võ

Mình nhiều lần chia tay nhưng anh năn nỉ và mình sợ nhất là anh có võ, làm liều đánh mình. Mong các bạn, anh chị tư vấn giúp mình.

Người yêu không quan tâm nhưng em sợ chia tay vì anh có võ

Đau đầu vì cha mẹ sắp đặt người cũ là "con rể"

Con ngoan không có nghĩa là nhất nhất phải nghe theo cha mẹ sắp đặt. Đừng nghĩ đến việc “chọn ai, bỏ ai” bởi chúng ta cần cả cha mẹ và người bạn đời.

Đau đầu vì cha mẹ sắp đặt người cũ là

Món ngon bữa tối: Biến tấu với món trứng rán kim chi

Với nguyên liệu đơn giản, dễ kiếm là trứng và kim chi, các nàng hoàn toàn có thể sáng tạo ra những món ngon bữa tối đổi vị cho gia đình.

Món ngon bữa tối: Biến tấu với món trứng rán kim chi

Món ngon bữa trưa: Canh ngô bắp cải ngọt mát, lạ miệng

Biến tấu một chút với những nguyên liệu đơn giản sẽ giúp các mẹ trổ tài nấu món ngon bữa trưa ngọt mát cho gia đình vào mùa hè.

Món ngon bữa trưa: Canh ngô bắp cải ngọt mát, lạ miệng