Lấy anh, e khổ quá.

Bạn chọn cho mình một ngã rẽ, nhưng bạn đâu thể biết trước ở đó có gì. Có thể sẽ hạnh phúc, nhưng cũng có thể là chông gai. Vì vậy quan trọng là bản thân mình, hãy chuẩn bị sẵn sàng để không bị bất ngờ trước những gì gặp phải phía trước.

Chẳng điều gì là không thể xảy ra cả, nhất là hôn nhân - canh bạc lớn nhất của cuộc đời người phụ nữ. 

"Em gặp anh năm em 23 tuổi, không còn non nớt nhưng cũng chưa đủ chín chắn. Còn anh khi đó đã 30 tuổi, anh có sự nghiệp, có nhà riêng, anh đã là một người đàn ông trưởng thành. Lần đầu tiên gặp anh, anh ngồi đợi em ở quán cafe, khuôn mặt điển trai, trầm tư làm em xao xuyến. Nói chuyện với anh, em thấy mình thật nhỏ bé, còn anh giống như một bức tường vững chắc sẽ che chắn cho em.

Yêu anh, em được nuông chiều như một nàng công chúa, em cảm thấy mình không cần lớn cũng được, vì đã có anh. Anh đưa em đi ăn nhà hàng, đưa em đến những nơi sang trọng, tặng em đồ đắt tiền. Thói quen của em đến bấy giờ đã khác rất nhiều, khẩu vị của em thay đổi, em không thể ăn những món ăn vỉa hè mà ngày trước em vẫn hay ăn, không dùng đồ rẻ tiền. Em cảm thấy những thay đổi này không xấu, nó chỉ làm em tốt hơn nên em cũng vui vẻ mà thuận theo. Bạn bè em ai cũng thích anh, đẹp trai, hiền lành, vui tính. Đi gặp bạn bè anh hay bạn bè em, trước mặt mọi người anh đều không ngần ngại mà nắm tay em, vuốt tóc em hoặc nhìn em âu yếm. Khi đó em nghĩ, hạnh phúc chính là thế, em có gia đình yêu thương em, có công việc mà em yêu thích và giờ em có cả anh, em chẳng cần gì hơn nữa.

Yêu nhau được gần một năm, anh nói muốn kết hôn, anh muốn ổn định vì anh đã sang tuổi 31 rồi và anh muốn thấy em trong căn nhà của anh. Em chưa nghĩ đến việc đó, vì em còn trẻ, em vẫn muốn chơi, em hiếu khi kết hôn em sẽ không còn tự do nữa, nhưng em cũng không từ chối anh. Em trao cho anh sự trong trắng của em, lần đầu tiên, em đau đến phát khóc, vừa đau vừa sợ, anh cũng không vội vàng luôn nhẹ nhàng, dịu dàng với em. Giây phút thuộc về anh, em cảm thấy em đã chọn được người đàn ông của đời mình. Rồi em có bầu, lúc này thì chả có lí do gì để trì hoãn việc kết hôn. 2 tháng sau, đám cưới diễn ra, ai cũng vui cho em, nói em và anh đều may mắn vì gặp được nhau.

Cưới xong cũng là thởi kì em ốm nghén, được chiều chuộng nên em không thấy vất vả gì. Sáng anh đèo em đi làm rồi cũng đến công ty. Chiều anh lại đón về, rồi cùng đi chợ, nấu cơm, ăn xong hai vợ chồng đi chơi đến tối về ôm nhau ngủ. Cuộc sống như vậy ai chẳng ghen tị với em.

Sang đến tháng thứ hai, em bắt đầu để ý đến những thòi quen của anh. Hàng ngày cứ vào một giờ nhất định anh sẽ ra ngoài, lần nào đi anh cũng đều nói với em anh ra ngoài gặp bạn, lúc gần về anh lại nhắn tin anh đang về, nên em yên tâm và không bao giờ thắc mắc anh đi đâu. Điện thoại của anh luôn đặt mật khẩu và anh không  thích em động vào, e cũng không thắc mắc, chỉ hơi tò mò nhưng rồi lại quên ngay.

 Việc ốm nghén khiến em mất ngủ, buổi đêm không có gì chơi nên tiện tay vớ điện thoại của anh, anh dùng điện thoại vân tay nên em chỉ cần mượn tạm một ngón tay của anh là mở được. Phụ nữ đều như nhau cả, ngày thường có thể chỉ là một người nội trợ, nhưng khi cần thông minh thì chẳng có đàn ông nào lọt được qua lưới đâu nhé. Phần album thì toàn ảnh em và anh, tò mò, nên em mở phần tin nhắn của anh ra xem. Đến giờ phút này em vẫn không quên được đêm hôm đấy em đã khóc nhiều thế nào, toàn là những tin nhắn từ số lạ, nhưng đều có chung một nội dung là đòi nợ, đòi tiền hàng ngày. Chỉ cần đọc sâu xuống những phần trước, em đã nắm được toàn bộ những gì anh đang trải qua. Chắc chắn số nợ của anh không hề nhỏ, vì một ngày riêng trả tiền lãi đã bằng mức lương cơ bản của em một tháng. Lương của anh không nhiều, nhưng đủ để em ăn tiêu không phải nghĩ, nhưng nếu để trả số tiền này hàng ngày thì số tiền anh kiếm được phải gắp lên vài lần nữa may ra là đủ. Em thấy họ đòi anh hàng ngày vào cái giờ anh hay ra ngoài, có cả những tin nhắn trả lời xin khất nợ của anh. Rồi những tin nhắn anh hỏi vay tiền của người nọ người kia. Em thật sự sốc, em khống dám tin đấy là anh, người đàn ông vững chắc như bức tường, có nụ cười hiền lành và luôn chiều chuộng em. Em không biết anh đã gặp phải chuyện gì, cũng không dám hỏi anh. Hôm sau em vẫn bình thường, và cứ buổi đêm lại kiểm tra điện thoại của anh .

Một khi đã biết thì mọi thứ cũng trở nên rõ ràng hơn, sau giờ làm việc về nhà anh thường rất mỏi mệt, thở dài liên tục, khi em nói muốn mua gì đó anh sẽ suy nghĩ nhưng rồi vẫn mua cho em, đêm đó sẽ lại xuất hiện thêm một tin nhắn vay tiền. Em không thể duy trì việc cứ hàng đêm theo dõi anh mà không biết rõ chuyện gì đang xảy ra, em nghĩ em là vợ anh thì em cần phải biết. Tối hôm đó sau khi ăn cơm, em quyết định hỏi thẳng anh. Nghe em hỏi, anh không phản ứng gì, rất bình tĩnh, đúng là người đàn ông mà em đã tin tưởng và lấy làm chồng, anh suy nghĩ sau đó gật đầu. Anh nói khoảng thời gian trước khi gặp em, anh không có việc làm, thời gian nhản rỗi nên anh đã đi chệch hướng, anh cá độ bóng đá. Số tiền anh thua cá độ không hề nhiều, nhưng sẽ là nhiều với một người không có công việc. Anh cũng không đủ can đảm để nói với gia đình, vì vậy anh đi tìm một công việc để lo trả số tiền đó, anh nói anh không chơi nữa vì anh quá sợ. Nhưng khoảng thời gian đầu tìm việc rất khó khăn, anh phải làm một công việc lương thấp để có thu nhạp ngay lập tức. Rồi bị đòi nợ liên tục, anh đi vay lãi nóng bên ngoài để vá chỗ nọ, đập chỗ kia. Từ một số nợ nhỏ, cho đến thời điểm này anh thật sự không dám cộng vào nữa. Khi anh nói hết ra cho em, anh thở dài, anh thấy nhẹ nhàng vì việc giấu em cũng đủ làm anh thấy mệt mỏi. Em không giận anh, không thấy ghét anh, thấy thương anh nhiều hơn, em cũng không biết sao lại thế.

Rồi mọi thứ bắt đầu thay đổi, em vay mẹ đẻ một số tiền để cho anh trả bớt nợ, nhưng rồi cũng chỉ là muối bỏ bể, rồi vàng ngày cưới cũng bán, xe máy của em cũng bán, đến cả điện thoại anh mua tặng em cũng ra đi. Em khóc lóc hàng đêm, em hỏi anh vì sao lại lấy em, vì sao lại khiến em có cuộc sống thế này. Em bụng mang dạ chửa, đi làm kiếm được đồng nào rồi cũng lại đưa anh để anh đi trả lãi. Anh hỏi em có hối hận vì lấy anh không, có chứ, e có hối hận chứ, nhưng em biết anh thương em lắm,  những lúc bạn bè em rủ em đi chơi, anh đều đưa tiền bảo em đi đi. Uống cốc nước cả trăm nghìn, em lại nghĩ đến anh chỉ dám uống cốc trà đá vỉa hè rồi lại cuống cuồng đi xoay tiền trả nợ. Con người ai chẳng có lúc sai lầm, nhưng sai lầm của anh lớn quá, nó vượt xa khả năng của anh quá. Có những hôm trong người em chỉ có một trăm nghìn mà phải chia đôi cho anh một nửa để anh không phải bỏ bữa trưa, em đi làm mà phải chui vào nhà vệ sinh khóc cho đỡ tủi. Vừa thương chồng, cũng vừa thương bản thân mình, thương đứa con trong bụng.

Em thương lượng với anh việc em sẽ nói với gia đình, để mọi người giúp. Anh nói sẽ chẳng ai giúp anh đâu, em không nghe, em gọi điện nói với bố mẹ, nói với anh trai anh. Và rồi em hiểu là con đường này, sẽ chỉ có em và anh bước qua, không ai có thể giúp mình cả.Trong tay hai vợ chồng chẳng có gì, nhà cũng đặt sổ đỏ, công việc ổn định nhưng cũng không là gì so với khoản nợ đang ngày một tăng. Và đứa con đầu lòng sắp ra đời. Em chưa bao giờ nghĩ cuộc đời em sẽ có ngày thế này, em không dám trách anh, em chẳng biết trách ai, em đổ lỗi cho số phận. Điều an ủi em duy nhất chính là tình yêu của anh, lúc nào cũng yêu thương em, quan tâm em từng tí một.

Câu chuyện này chưa có một cái kết, vì đây là điều em đang phải trải qua, em không biết rồi chuyện gì sẽ đến. Một cái kết có hậu ư, quá xa xỉ. Hay một cái kết đau khổ cho cả em, anh và con, em không dám nghĩ đến. Nhưng em yêu anh, yêu gia đình nhỏ bé của em, nên diều gì em cũng có thể làm. Em, từ một đứa con gái sống trong vòng tay nuông chiều của bố mẹ, tưởng như không cần phải lớn, vậy mà giờ đây em cảm thấy giống như em đã đi qua cả một cuộc đời..."


 



Chia sẻ cảm xúc của bạn


5 lý do nên xóa bỏ ngày 20/10 và ngày 8/3 ở Việt Nam. Có nên không nhỉ?

Chia sẻ của một bạn có nick facebook là Hoàng Huy về ngày 20/10. Nội dung theo mình thấy rất chuẩn nhé!

5 lý do nên xóa bỏ ngày 20/10 và ngày 8/3 ở Việt Nam. Có nên không nhỉ?

Xôi sắn ăn kèm Gà chiên mắm - sự kết hợp thật hoàn hảo

Mỗi khi tiết trời Hà Nội se se lạnh lại làm mình nhớ đến những món ăn phù hợp với thời tiết tuyệt vời này. Một trong món ăn đó là món Xôi sắn ăn kèm Gà chiên mắm.

Xôi sắn ăn kèm Gà chiên mắm - sự kết hợp thật hoàn hảo

Sầu riêng chiên Long Khánh

Sầu riêng cuộn chiên giòn sẽ là một món hấp dẫn cho những ai nghiện sâu riêng ,khi cắn nhân sầu riêng hòa nguyện cùng với bột giòn tan, beo béo trong miệng và cho bạn cảm giác ăn rồi lại muốn ăn. Nhưng nếu muốn ngon nhất, nên chọn sầu riêng Long Khánh nhé.

Sầu riêng chiên Long Khánh

Có lẽ đã đến lúc cai nghiện smartphone?

Tôi, 28 tuổi, đã dùng smartphone được 4 năm, dùng Facebook được 5 năm. Có lẽ tôi sẽ cai nghiện smartphone và cả Facebook từ hôm nay. Còn bạn?

Có lẽ đã đến lúc cai nghiện smartphone?

Mối tình đầu, đặt xuống ắt sẽ đau…

Em không cần phải cố gắng quên đi mọi thứ thật nhanh, phải căm ghét người giờ đã trở thành “người yêu cũ”, hay vội vàng tìm cho mình một tình yêu mới để lấp đầy cái khoảng trống sâu thăm thẳm trong lòng do mối tình đầu để lại.

Mối tình đầu, đặt xuống ắt sẽ đau…