Hạnh phúc cũng cần có cơ hội

Hạnh phúc cũng cần có cơ hội.

Nàng cứ tưởng chỉ tình yêu thôi là đủ hơi ấm sưởi cho hai trái tim cùng nhịp đập, nàng đâu biết hạnh phúc gia đình được nuôi dưỡng bằng rất nhiều thứ. Sự nuôi dưỡng ấy cũng tựa như nàng chế biến một món ăn, nàng không thể suốt ngày đổ nước vào nồi đun xôi rồi thả rau luộc chờ rau chín vớt ra là xong. Nàng không biết rằng từ khâu nàng đi chợ, nàng cũng phải biết lựa mớ rau ngon được hái trong ngày, nàng phải chỉnh độ lớn của lửa, nàng phải nêm gia vị thì rau của nàng mới xanh và ngọt.

Nàng đơn giản lắm, nàng cho rằng nàng sẽ vẽ lên “một túp lều tranh hai trái tim vàng” trong thế giới sặc sụa sự toan tính. Nàng hi vọng tình yêu của nàng sẽ đủ sức mạnh để biến túp lều tranh tràn ngập thứ ánh sáng của căn biệt thự mầu vàng.

Thế giới bên ngoài với nàng bị co hẹp trong căn nhà sếp của chồng nàng cho mượn. Nàng vui vì sếp tốt với chồng nàng, con gái sếp cũng tốt với chồng nàng vì chị ấy thường xuyên đưa chồng nàng về nhà sau mỗi buổi tan tầm. Nàng chỉ cần đon đả đón chồng và cảm ơn lòng tốt của chị, nàng đỡ phải đi đón chồng, tiết kiệm được thời gian đi lại và ít xăng xe. Tin chồng, yêu chồng, thậm chí tôn thờ chồng nó như một bản năng ăn sâu vào tiềm tức của người phụ nữ. Nàng tin tưởng tuyệt đối, nàng yêu chồng tha thiết.

 

Ồ! Trong giây phút bất chợt nhớ lại, nàng đã từng tha thứ cho anh cái bận anh ngủ với con bé thích anh lúc anh say rượu. Nàng bị lay động với lòng tốt của sếp và con gái sếp. Rồi nàng tự hỏi “Tại sao họ tốt với chồng nàng, hay chồng nàng chu toàn trong công việc”. Nàng bắt đầu để ý! Khi âm thầm soi xét, nàng bắt gặp chồng và chị ấy thân mật công khai trên phố. Trời như sụp đổ, ập mầu đen bao quanh đôi mắt nàng. Nàng khóc, khóc miết trước mặt anh, chân tay nàng muốn rụng rời, nàng chả tha thiết sống. Nàng tưởng anh sẽ quỳ xọp ôm chân nàng xin tha thứ?

 Nàng nhầm lớn! Anh của ngày xưa đã xa rồi, anh không quỳ xuống xin lỗi nàng còn trách chẳng được nhờ gì từ nàng và gia đình nàng. Gia đình sếp anh giúp đỡ anh nhiều, họ chờ đợi ở anh, hi vọng ở anh không chỉ vì anh làm việc tốt mà luôn coi anh là một thành viên trong gia đình họ.

Nàng bạt cho anh cái bạt tai thật mạnh. Nàng chìm dần vào đêm tối! Nàng cố lê những bước chân thất vọng tạt vào quán phở bên đường. Nàng nhìn bát phở nóng hổi, nàng muốn giải thoát hơi nóng trong người. Nàng cố gắng ăn, nước mắt nàng tràn ra, nàng không thể nuốt miếng phở nhai dở trôi qua cổ họng.

Khi yêu anh tức là nàng đã đặt niềm tin vào anh, gật đầu làm vợ anh tức là nàng đã trao cả thân và hồn cho anh. Nàng cảm mến anh ở tình cảm chân thành mà anh giành cho nàng! Nàng không phải là người dễ xúc động trước phái mạnh, anh không phải người đàn ông quá xuất sắc nên chẳng thể gây ấn tượng với nàng ngay từ lần đầu gặp gỡ.

Ấy vậy mà “duyên số vồ lấy nhau”! Thi thoảng nàng vẫn nghĩ yêu là cả một quá trình, đến với nhau là do duyên số, sống được cùng nhau là do cả vợ và chồng, hạnh phúc hay đau khổ lại chịu sự chi phối của nhiều vấn đề. Anh và nàng đã không vượt qua được sự chi phối ấy, sự chi phối ảnh hưởng quá nhiều đến cuộc sống son rỗi của hai vợ chồng.

Nàng gói đồ cá nhân, thuê phòng trọ mới! Nơi từng là tổ ấm chỉ khiến nàng đau, nàng đau hơn khi gia đình nhà anh gọi điện mắng nàng. Nàng ngậm ngùi nuốt nước mắt, nàng sẽ quên! Nàng mới 25 tuổi, cái tuổi quá trẻ của người đàn bà góa bụa. Vì eo hẹp về kinh tế nên nàng kế hoạch chưa sinh em bé! Nàng thấy nàng đúng! Nàng mà có con chắc nàng ôm con tự tử cùng!

Nàng nhắm mắt bước qua ngày tháng u sầu gối dài, để cho yêu thương trôi về phía trời quên lãng, để nỗi nhớ trong con tim buông xuôi hình bóng một người. Nàng tập sống trong cô đơn, sáng đi làm, tối trở về căn phòng trọ nhỏ xinh, nàng buồn nhưng không còn thất vọng!

Suy cho cùng nàng không có gì để hối hận, nàng yêu thật lòng, hi sinh thật lòng và quan trọng nàng đã có lần bao dung. Nhưng đâu đó, có lúc nàng lại ngập ngừng hít mùi không khí quen thuộc, mùi không khí từng mang tên “gia đình”. Nhìn gia đình ai đó tíu tít bên nhau, nàng chạnh lòng.

 Nàng có khá nhiều đối tượng theo đuổi, nàng biết mình vẫn còn độ hấp dẫn. Nàng yêu bản thân hơn, chăm chút cho bản thân hơn và đó là điều đương nhiên nàng đẹp hơn. Nàng cho phép mình đón nhận tình yêu, nàng yêu như lần đầu nàng yêu anh. Nàng không quên anh nhưng anh không còn đủ sức để dằn vặt nàng.

Nàng hạnh phúc, trong niềm hạnh phúc của nàng anh bỗng xuất hiện như một vật cản to đùng, xám xịt. Anh xin nàng tha thứ! Nàng cười, nụ cười nhẹ tênh chẳng vướng bận sự cay cú hay thù hận, càng không mãn nguyện trước lòng thành khẩn của anh.

Anh gầy dộc, ngày nào cũng đứng trước cổng nơi nàng ở trọ! Ban đầu nàng chẳng quan tâm! Mấy tháng trời trôi qua nàng động lòng thương, thương như thương ai đó mà nàng từng quen biết gặp cơn hoạn nạn, không phải tình yêu – nàng lắc đầu.

Nàng tung tăng cùng người yêu ở công viên vào một buổi cuối chiều. Anh xuất hiện và anh giới thiệu “Anh là chồng cũ của nàng”. Anh xin người yêu nàng hãy từ bỏ nàng, cho nhanh một cơ hội để yêu lại nàng. Người yêu nàng và nàng nhìn nhau bất chắc, không nói lời nào, rồi người yêu nàng kéo nàng trốn khỏi anh.

Nàng tìm được người đàn ông của đời mình, nàng không muốn từ bỏ, vả lại ở bên người yêu nàng có những cảm xúc bình yên cả trong tâm hồn. Nhưng nàng vẫn muốn người yêu cho nàng thời gian để giải quyết dứt khoát với anh.

Thời gian một tháng xa người yêu, nàng sẽ tặng anh cơ hội hẹn hò như hồi nàng và anh mới quen. Anh đưa nàng về với kỉ niệm của hai đứa, quá khứ xen vào trí nhớ của nàng, cho nàng nhớ lại cảm xúc ngọt ngào xưa. Nàng cố nhắm mắt để cảm nhận, để yêu thương từ quá khứ hiện hình. Nàng hít thật sâu rồi từ từ mở mắt. Quá khứ xưa thật mãnh liệt nhưng nó đã biến thành quá khứ và trong lòng nàng nó vĩnh viễn trở thành quá khứ? Chẳng lẽ tình yêu của nàng giành cho anh đã hết!

Nàng nhìn rõ sự thất vọng trong ánh mắt anh nhìn nàng! Anh nắm tay nàng, nàng mặc anh nắm tay để nàng cảm nhận thêm tình yêu không trọn vẹn của anh, liệu có còn chỗ chứa cho nàng. Trái tim anh phân cách nhiều ngăn, nàng đang tìm, tìm ngăn anh đựng tình yêu với nàng. Lại thêm một lần nàng cố nhớ không hi vọng, những khung cảnh xưa còn đó, yêu thương trong nàng biết mất, sự biến mất cảm xúc là lạ của tình yêu. Nàng thấy anh như người bạn, người bạn từng làm nàng tổn thương. Nàng không hiểu tại sao nàng lại không nghĩ anh từng là chồng nàng…

Nàng không gặp anh hai tuần sau đó! Nàng cũng không gặp người yêu! Hai người đàn ông như đang kẹt trong suy nghĩ của nàng. Người yêu và chồng! Hai người họ là hai người nàng trao yêu thương, nàng không so sánh, không đánh đồng tình cảm với riêng ai. Bởi mỗi người mỗi khác, ngay cả bản thân nàng khi yêu, kết thúc yêu để đón nhận tình yêu mới nàng cũng khác. Sự cân đo đong đếm nói thêm rằng nàng thực sự phân vân.

 

Nàng có thể quên anh, có quyền khước từ tình cảm của người chồng đã làm nàng tổn thương, nàng có quyền đón nhận và trao tình yêu cho người mình yêu. Yêu nhau là cái duyên, nên nghĩa vợ chồng là cái nợ. Hai tiếng vợ chồng tạo thành câu ghép thân thương mang tên “gia đình”. Nàng và anh đã là gia đình! Gia đình nào chẳng có sóng gió, gia đình nào chẳng có lúc “cơm không lành, canh chẳng ngọt”. Những giận dỗi trong gia đình như cơn mưa bóng mây, mưa to, dồn dập nhưng tạnh ngay và trời lại có thể hửng nắng, nắng nhanh chóng hong khô những giọt nước lã chã bêm thềm.

Có khi nào do bị phản bội, tình yêu của nàng khô héo, teo tóp. Nàng có từ bỏ anh, đến với tình yêu mới, nàng vẫn là vợ, là mẹ, là người phụ nữ vun vén cho gia đình. Không có nàng chắc anh cũng kết duyên mới. Vậy nàng băn khoăn làm gì? Nàng hãy nói “hết nước hết cái” để anh hiểu mà từ bỏ nàng!

Người yêu nàng gọi điện, báo với nàng rằng anh đang ốm, rằng cho anh cơ hội làm lại cuộc đời, anh nhận ra cuộc đời này anh nợ nàng quá nhiều. Anh thực sự muốn bù đắp những đau đớn gây ra cho nàng,….

Nàng hiền từ cúp điện thoại! Nàng gọi cho anh, anh không nhấc máy! Anh nhắn tin cho nàng, vẻn vẹn một câu “hãy tha thứ cho anh”. Nàng không nhắn lại. Người yêu nàng lại gọi điện, anh khuyên nàng hãy đến thăm chồng “không còn tình thì còn nghĩa”. Nàng thầm cảm ơn người yêu, anh nhắc nàng nhưng có lẽ anh đang đau đáu trong lòng. Nàng thấy mình thật có phúc vì được gặp được “đấng nam nhi” trong mộng.

Nàng nghe lời người yêu, nàng khoác chiếc áo dài tay qua thăm anh. Nàng gõ cửa, không ai trả lời, nàng đẩy nhẹ cánh cửa. Anh nằm im trước mắt nàng! Nàng sờ vào trán anh, hơi nóng rực tay nàng. Anh mê mệt nhìn nàng, cố mở miệng cười thật tươi. Nàng đọc được sự chân thành, mừng rỡ trong nụ cười ấy. Nụ cười cảm động trái tim nàng! Nàng đỡ anh ngồi dậy rồi tức tốc chạy nhanh ra phố, sốt sắng mua thuốc và cháo.

Nàng định ra về nhưng anh kéo tay nàng ở lại. Nàng không lỡ, cái nghĩa trong nàng dường như xao xuyến. Nàng nhớ lại hồi nàng ốm liệt giường, anh chăm sóc nàng chu đáo, bón từng thìa cháo cho nàng. Nàng thấy cay cay khóe mắt!

Nàng trở về với bộn bề suy nghĩ. Hạnh phúc vốn mong manh, mà con người thì dễ yếu đuối, yếu đuối với cả chính mình. Sống ở đời ai chẳng tìm kiếm hạnh phúc, nhất là hạnh phúc trong tình yêu, hạnh phúc trong gia đình. Trên con thuyền số phận, nhiều người đã ân hận vì chọn nhầm, nhầm cả bạn đời? Nàng thì chưa một lần nghĩ nàng nhầm, nàng chỉ thấy nàng chưa đủ “độ chín” để nhìn nhận khía cạnh đúng, khía cạnh tốt của một vấn đề, đồng thời chưa đủ trưởng thành để xô đi con sóng ào ạt kéo về phía nàng.

Nàng đi dưới con đường đầy nắng, mồ hôi chảy tầm tã hai bên má. Nàng nghĩ về anh, về tháng ngày hạnh phúc, về những tổn thương, trống vắng nàng đã trải qua. Nếu  có thể nàng mong mình là nắng để chiếu cháy lòng nhân gian, có lẽ lúc ấy vạn vật sẽ ghét nàng, ghét nàng làm cho sự sống trở nên cay nghiệt. Nhưng không có nắng vạn vật lấy đâu ra sức sống, lấy đâu ra quang hợp để trưởng thành. Cuộc sống nắng, mưa, giông bão lúc nào cũng đan xen, khi dữ dội, khi dịu êm, khi cuồng nhiệt, khi lặng lẽ,… Như thế ở đời ai cũng thể mắc lỗi. Lỗi lầm cho người ta bài học và lấy đi của họ rất nhiều thứ. Có những lỗi lầm có thể sửa, có lỗi lầm là vĩnh viễn! Anh có lỗi với nàng!

Nàng chìm vào nắng như một vị thợ xây đang cố xây một ngôi nhà cho chính mình! Phút chốc lại lau mồ hôi, ngước mắt chỉnh  chu từng vị trí của viên gạch. Nàng đã chung tay xây dựng lâu đài tình ái! Một lâu đài chan chứa yêu thương trong viễn tưởng của nàng có lúc thành hiện thực. Rồi lâu đài ấy bị xô đổ bởi bão phân li, sự phân li có dấu chân phản bội! Nàng vẫn còn đủ sức để đắp lại, vun lại lâu đài bị vỡ đổ!

Trên con đường tìm kiếm hạnh phúc của nàng và của nhiều cô gái khác sẽ có lúc bất chợt nhận lại điều gì đó từ quá khứ. Nàng tin anh thêm lần nữa, bởi hạnh phúc cũng cần đến lòng vị tha, quan trọng là lòng vị tha ấy có đủ để thay đổi một con người.

 

Nàng và anh bắt tay vào cuộc vun đắp lại lâu đài tình ái trong sự vui mừng của anh! Nàng tìm lại được yêu thương dường như đã chết, tìm được  niềm tin tưởng ở anh. Anh nhận ra hạnh phúc ấy phải được vun đắp bằng đôi tay của hai người!

Và tiếng ru con à ơi trong câu chuyện thường ngày, những tất bật lo toan cho cuộc sống xây đắp lên một ngôi nhà anh và nàng từng mong ước. Hạnh phúc ấy được vá lại bằng tình yêu thương của những người  tổn thương, tội lỗi. Hạnh phúc ấy có lúc mong manh như lá cỏ, ta vừa bảo về, vun đắp, vừa phải tìm cách cho mỗi ngày sự sống vươn lên.



Chia sẻ cảm xúc của bạn


Bố mẹ, xin hãy tin tưởng con một lần

Bố mẹ à, xin một lần thôi, một lần hãy lắng nghe lòng con và tin tưởng con!!!

Bố mẹ, xin hãy tin tưởng con một lần

Hôm nay, cho tôi khóc thoải mái nhé !!!!

Tôi cứ mải miết gồng mình để sinh tồn. Nhưng rồi một ngày mệt mỏi như ngay lúc này đây, tôi thèm được khóc òa như một đứa trẻ....

Hôm nay, cho tôi khóc thoải mái nhé !!!!

Lấy chồng già mà chẳng thấy "phúc" đâu

Anh đi ra ngoài thì nói chuyện rất ngọt ngào dễ chịu nên mọi người đều nghĩ cháu có phúc khi lấy được một người "chồng già" tâm lý. Nhưng sự thật thì…

Lấy chồng già mà chẳng thấy

Cuộc sống đơn giản lắm. Hãy cứ nghĩ vậy nhé!!!!

Cuộc sống là gì??? Cuộc sống đẹp hay xấu, hạnh phúc hay bất hạnh đều do chính bản thân mỗi người tạo ra. Muốn cuộc sống đơn giản hay phức tạp cũng vậy, hãy cứ nghĩ đơn giản vậy đi vì cuộc sống đơn giản lắm.

Cuộc sống đơn giản lắm. Hãy cứ nghĩ vậy nhé!!!!