Em sợ một ngày mình sẽ buông tay...

Em về làm dâu nhà anh sau một bữa tiệc cưới vội vàng, qua loa theo kiểu “làm cho có”. Chẳng có cau trầu hay đón rước dâu, bởi bố anh bảo: “Cau trầu một lần hôm đám hỏi là tốt lắm rồi, còn muốn gì nữa?”

Cũng chẳng có đám cưới nào bên nhà gái, bởi bố anh yêu cầu hai nhà gộp chung thành một lần tổ chức. Nhưng làm sao thế được, khi mà nhà em và nhà anh cách xa nhau gần một trăm cây số! Khách khứa của nhà em làm sao có thể vượt quãng đường chừng ấy để đến chung vui với hai đứa mình? Bố anh còn tuyên bố sẽ không đến dự nếu nhà em tự đứng ra tổ chức riêng bên nhà gái. Thật trái khoáy phải không anh? Ấy vậy mà chúng mình vẫn phải chấp nhận. Ngày cưới, em chẳng lần nào dám nhìn thẳng vào bố mẹ mình, vì sợ bắt gặp nỗi đau đớn ẩn sâu đằng sau gương mặt tươi cười của bố mẹ. Nếu không phải vì chúng mình quá yêu nhau, vì anh luôn hết lòng với em và gia đình em, có lẽ em đã bỏ cuộc. Lúc hẹn hò đã bao lần em đòi chia tay vì bố mẹ anh phản đối chuyện chúng mình với lý do em không xinh đẹp bằng bạn gái cũ của anh, nhưng anh luôn kiên quyết giữ em lại. Anh bảo, bố mẹ khó tính nhưng anh sẽ luôn bảo vệ em đến cùng…


Anh là con một, cưới xong chúng mình sống chung với bố mẹ. Biết mình vốn không vừa lòng bố mẹ, em ra sức bù lại bằng sự tận tụy. Em dậy sớm đi chợ, nấu ăn sáng cho cả nhà, cẩn thận dò hỏi anh từng món bố mẹ thích. Buổi tối đi làm về sau khi xong xuôi bếp núc, em dọn dẹp nhà cửa tươm tất từ trên xuống dưới, rồi phơi phóng, là ủi quần áo của cả nhà. Bố mẹ kêu đau nhức hay mỏi người, em không ngại massage, đấm bóp, tìm mua các loại thuốc bổ cho hai cụ. Ngày nào cũng vậy, em tất bật từ sáng sớm tới tối khuya, khi đặt mình lên giường ngủ là mệt mỏi rã rời. Nhưng chỉ cần anh ôm em vào lòng và thủ thỉ những lời động viên, em lại thấy mọi vất vả chẳng đáng gì. Thỉnh thoảng, em nhức đầu, anh để ý thấy liền giành rửa bát, dọn bàn ăn thay em. Những lúc ấy mẹ lại liếc anh rồi thủng thẳng: “Cái thằng rõ có hiếu với vợ, mẹ nó trước kia có đau ốm gì cũng cấm thấy nó rửa bát hộ bao giờ!”. Thế là em lại cắm cúi thu dọn mặc cho anh kiên quyết đòi giúp. Buổi sáng thấy em đau bụng quằn quại vì đến kỳ của phụ nữ, anh bảo em để anh đưa đi làm, em cũng tìm mọi cách gạt đi. Vì có lần khi chỉ có hai mẹ con ở nhà, mẹ bảo em rằng: “Tính tôi xưa giờ, cái gì tự mình làm được, tôi rất ghét nhờ vả người khác.”

Cưới nhau được hơn một năm mà chúng mình chưa có tin vui, mẹ không còn che giấu nỗi bực dọc, cho dù hai đứa đã thưa chuyện từ khi mới cưới, xin “khất” bố mẹ tới hai năm sau để em hoàn tất việc học thạc sĩ. Có hôm khách của mẹ tới nhà chơi, vui miệng hỏi em chưa có gì à, mẹ nhấm nhẳng ngay trước mặt khiến em nhói lòng: “Ôi dào, biết có đẻ được không ấy chứ!”. Rồi công việc có chút thay đổi, em tạm thời được điều sang làm trợ lý ban giám đốc. Biết bố mẹ ác cảm với công việc thư ký – trợ lý, em cố gắng thu xếp để không phải làm ngoài giờ. Nhưng một hôm em vừa bước vào cửa, bố thủng thẳng bảo anh: “Cẩn thận không sau này tò vò mà nuôi con nhện, con nhé!”. Lời nói như dao cứa nhưng vì thương anh, em ráng kiềm chế không buông lời hỗn hào. Đêm ấy em nằm khóc ướt gối, nhớ lại thuở mới cưới, một hôm bố mẹ đi xem bói về thông báo với anh rằng: “Thầy bói nói con vợ mày sau này sẽ cắm sừng mày đấy con ạ!”. Không biết đã bao nhiêu lần em bưng bát cơm mà nước mắt ầng ậc, cứ phải căng mắt lên cho những giọt đớn đau trong lòng không trào ra…


Rồi em có thai, cầm que thử với hai vạch đỏ chói trên tay em sung sướng trào nước mắt. Cứ nghĩ đây sẽ là sợi dây hàn gắn mọi xa cách bấy lâu trong gia đình, nhưng ngay lần khám thai đầu tiên em bàng hoàng nhận tin mình bị thai ngoài tử cung. Vì thai còn mới nên bác sĩ quyết định cho em uống thuốc và điều trị ngoại trú. Về nhà, em xin phép bố mẹ được nghỉ ngơi ít ngày vì bác sĩ dặn trong giai đoạn này không được làm việc nặng kẻo khối thai vỡ ra sẽ nguy hiểm. Nhưng rồi trước ánh mắt lạnh lùng và thái độ ghẻ lạnh còn hơn xưa kia chỉ vì “đến đẻ cũng làm không xong”, em lại gắng gượng trở dậy lo tròn bổn phận. Một ngày, khi anh đang đi làm, chị hai đưa con tới chơi. Khi em đang lau cầu thang, cậu bé hiếu động chạy qua đụng phải khiến em té ngã. Máu chảy ra rất nhiều…

Những ngày em nằm hồi sức trong bệnh viện sau khi phẫu thuật, chỉ có mình anh ra vào chăm sóc. Anh tất bật lo cho em bữa sáng, gửi người mua giúp cơm trưa rồi tất tả đi làm, tối về lại vào với em. Nhìn anh xoay như chong chóng, lòng em đau như cắt. Nhiều đêm khi anh đã ngủ, em thức trắng tự hỏi mình: nên tiếp tục hay từ bỏ đây? Em yêu anh, em thực sự muốn được gia đình anh đón nhận bởi vì chỉ có vậy chúng ta mới vẹn tròn hạnh phúc. Nhưng đời làm dâu cứ u ám sầu khổ thế này, mỗi ngày em lại thêm nhiều mệt mỏi và đau đớn, em quá yếu đuối để cứ phải gồng mình chống chọi sự ghẻ lạnh triền miên… Em sợ một ngày, quá tuyệt vọng em sẽ phải thốt lên điều mà nhiều lần đã suýt nói ra: Em buông tay, anh nhé!



Chia sẻ cảm xúc của bạn


Hôn nhân khó lường

Bài toán hôn nhân cũng dễ giải như khối rubic này thôi ý mà.

Hôn nhân khó lường

Bạn trai đòi "khám phá" cơ thể

Bạn trai đề nghị được hôn ngực và "khám phá" cơ thể tôi nhưng không quan hệ. Hành động và đòi hỏi của anh khiến tôi cảm thấy khó xử và lo lắng...

Bạn trai đòi

Yêu người đã có vợ lắm chuyện phải lo

Hãy cân nhắc việc sau này sẽ làm vợ anh ấy, bạn sẽ đối mặt với nhiều chuyện phải lo như: đứa con riêng, vợ cũ...

Yêu người đã có vợ lắm chuyện phải lo

Xin lỗi anh, em sẽ không bao giờ lạc lối thêm lần nữa...

Sau bao nhiêu ngày tháng lạc lối mải mê “đuổi hình bắt bóng”, đến bây giờ em mới nhận ra, chẳng có ai khiến em cảm thấy được yêu thương nhiều như anh. Và điều quan trọng là, trái tim em cũng đã hướng về anh trọn vẹn. Hãy cho em một cơ hội để yêu anh lại từ đầu, anh nhé!

Xin lỗi anh, em sẽ không bao giờ lạc lối thêm lần nữa...

Là người đến sau muốn gắn bó cần học cách chung sống

Anh ấy yêu vợ con anh ấy trước khi quen bạn, bạn là người đến sau, nếu muốn gắn bó cả đời với anh ấy phải học cách chung sống.

Là người đến sau muốn gắn bó cần học cách chung sống