Em mãi là cô dâu đẹp nhất trong lòng anh!

"Anh chỉ thích một cô gái khỏe mạnh, dám làm điều mình muốn. Anh không cần các cô người mẫu, ăn uống kham khổ để rồi có ngày lăn quay ra vì tụt huyết áp. Anh yêu em vì em và anh có thể chia sẻ với nhau mọi thứ, cả việc ăn những món ngon tuyệt này. Em là cô dâu xinh đẹp nhất trong lòng anh đấy, mũm mĩm ạ!"

Năm 22 tuổi, tôi gặp anh lần đầu và lập tức bị cảm nắng. Anh là bạn thân của anh trai tôi ở trường đại học, vừa đi du học nước ngoài về được ít ngày, ghé nhà thăm anh tôi và mang theo khá nhiều quà cho cả gia đình. Dáng vẻ phong trần, nước da rám nắng khỏe khoắn, mái tóc húi cua gọn gàng và khỏe mạnh cùng nụ cười phóng khoáng rất cởi mở của anh khiến cô bé trước giờ chỉ biết lao đầu vào sách vở như tôi thật khốn khổ vì phải che giấu lòng… ngưỡng mộ. Dù chưa từng gặp tôi trước đó nhưng anh vẫn mua quà cho tôi, hơn nữa lại là đĩa nhạc xịn của nhóm nhạc mà tôi thích nhất, mua từ tận nước ngoài về! Khi tôi rụt rè hỏi vì sao anh biết tôi thích thứ này, anh cười rạng rỡ bảo: “Thằng Phong mười lần nói chuyện với anh thì hết chín lần nhắc tới em với vẻ hãnh diện làm anh cũng phát ghen lên được. Anh chỉ có mỗi một thằng em trai siêu quậy, lắm lúc thèm có một cô em gái nhõng nhẽo để mà chiều chuộng cũng chẳng có”. Từ đó, anh coi tôi như một cô em gái, đi đâu có gì ngon cũng hay mua về cho tôi. Nhưng anh không hề hay biết rằng, trong lòng tôi, anh không bao giờ được xem là một người – anh – trai – đúng – nghĩa…

Một ngày, anh trai tôi về hớn hở rủ tôi cùng đi ăn tiệc tối do bạn anh tổ chức. Bạn anh tôi không ai khác chính là anh, người mà tôi đang thầm thương trộm nhớ. Anh trai tôi bảo hôm ấy là sinh nhật của anh Quân, nên dặn tôi nhớ mua quà và ăn mặc đẹp đẹp một chút. Tôi háo hức như đứa trẻ con, cả ngày nâng lên đặt xuống hết váy áo này đến váy áo khác (toàn là những thứ tôi lấy trộm trong tủ đồ của chị gái!), mãi mới chọn được một chiếc đầm ren trắng thật ưng ý. Tôi cũng ra cửa hàng thời trang nam cao cấp chọn cho anh một chiếc sơ mi thật đẹp để làm quà, lòng vui khấp khởi. Cuối cùng thì buổi tối cũng đến, tôi bẽn lẽn theo anh trai đến nhà hàng sang trọng nơi anh tổ chức tiệc, mặt đỏ bừng lên khi ai cũng tấm tắc khen anh Phong có cô em gái dễ thương (thực ra chỉ là nhờ cô make up tài ba gần nhà tôi mà thôi!). Rồi tôi nhìn thấy anh. Giây phút ấy tôi thấy dường như có một tia nhìn khác lạ ánh lên trong mắt anh, nhưng rồi ngay lập tức, anh quay sang bên cạnh nắm tay cô gái lộng lẫy đứng bên, tươi cười giới thiệu với anh em tôi: “Đây là Khánh, bạn gái mình vừa ở nước ngoài về”. Lúc ấy, chân tôi như mất hết cảm giác, tôi chỉ muốn khuỵu xuống hay bỏ chạy thật nhanh khỏi bữa tiệc. Tôi sợ cả thế giới xung quanh nhìn vào và thấy trái tim tôi đang vỡ vụn, tôi sợ họ biết tôi đang cảm thấy đau khổ thế nào…


Những ngày sau đó, tôi nghiêm khắc tự bắt mình phải quên anh đi, chỉ được phép xem anh là một người anh trai bình thường. Mỗi khi anh đến nhà, tôi ghìm lại không háo hức chạy ngay xuống chuyện trò như trước. Mỗi khi anh rủ tôi cùng anh Phong ra ngoài chơi (tất nhiên là với cả cô gái xinh đẹp kia), tôi thường cáo bận này bận nọ. Thỉnh thoảng tôi cũng cảm thấy hình như anh hơi buồn khi thấy tôi không sôi nổi với anh như trước, nhưng làm sao được? Tôi đâu thể buông mình chìm vào cái mớ cảm xúc ấy với anh, khi mà anh đã có một bóng hồng rạng rỡ kiêu sa nhường ấy ngay bên cạnh?

Vậy mà tình yêu lúc nào cũng khiến con người ta bất ngờ vì nó. Một tối mùa đông lạnh lẽo, khi tôi đang rảo bước về nhà sau giờ làm (công ty tôi khá gần nhà nên tôi thường đi hộ), hai tay co ro trong túi áo khoác dạ dày cộp, thì chợt nghe tiếng bước chân gấp gáp của ai đó phía sau. Con đường về nhà tôi lúc ấy khá vắng vẻ, bao nhiêu câu chuyện đáng sợ với những thiếu nữ đi trong đêm tối một mình chợt làm tôi lạnh gáy, tôi không dám quay ra sau nhìn mà vội vàng chạy như bay. Nhưng dường như tôi càng chạy thì bước chân phía sau càng đuổi theo nhanh, cuống quá tôi khuỵu chân ngã vì đôi giày cao gót “phản chủ”. Cảm giác bất lực và sợ hãi khi ấy khiến tôi òa lên khóc, đoán chắc đêm hôm nay mình đã đen đủi gặp phải gã biến thái bệnh hoạn nào rồi. Vậy mà, bỗng nhiên có một bàn tay nắm lấy tay tôi, kéo tôi đứng dậy rất nhẹ nhàng, rồi ôm lấy tôi thật chặt. Tôi bàng hoàng đẩy gã “biến thái” đó ra thì giật mình nhận ra đó chính là anh. Phút chốc nỗi sợ hãi khiến tôi lại òa lên khóc lần nữa. Anh lại ôm tôi vào lòng, vuốt vuốt mái tóc tôi rồi thì thầm bên tai tôi những lời không bao giờ tôi quên được: “Hãy để anh che chở cho em suốt phần đời còn lại nhé!” Không tin nổi vào tai mình, tôi đẩy mạnh anh ra. Tôi chưa kịp trách cứ anh xem mình là trò đùa, trách anh chơi trò bắt cá hai tay trắng trợn thì anh đã lên tiếng: “Anh chia tay Khánh lâu rồi. Bọn anh không hợp nhau nên càng đi cùng càng chỉ làm cho nhau mệt mỏi. Giờ cô ấy đã có người mới, còn anh vẫn chỉ đau đáu trong lòng hình ảnh cô em gái bé nhỏ rụt rè này thôi!”. Giây phút ấy, tôi nhận ra điều ước trong một đêm sao băng năm nào của cô bé ngồi một mình trên sân thượng, nay đã thành hiện thực…


Hai tuần trước đám cưới chúng tôi là ngày chị Khánh lên xe hoa. Chúng tôi cũng được mời đến dự như bạn bè, anh không từ chối. Nhìn tôi loay hoay luống cuống trong đống quần áo đủ màu, anh bật cười: “Em đừng căng thẳng quá. Hôm nay em không phải là cô dâu, lo lắng làm gì, ăn mặc sao cho em thoải mái là được rồi bé ạ”. Hôm ấy phải nói là tôi suýt ngất khi nhìn thấy người yêu cũ của anh mặc váy cưới. Chiếc váy đuôi cá dài thướt tha ôm trọn thân hình quyến rũ, khoe trọn bờ vai trần mảnh khảnh sexy và vòng eo chẳng kém gì người mẫu khiến bao khách khứa phải trầm trồ (và nhiều anh nuốt nước miếng ừng ực!). Sau hôm đó về nhà, tôi cảm thấy tự ti hẳn. Chợt cảm thấy bộ váy cưới mình đã chọn sao mà xấu xí. À không, phải nói là người sẽ mặc nó sao mà xấu xí đến thế: chân thì ngắn, người lại tròn tròn mũm mĩm, chẳng khác gì bà phù thủy Hột Mít trong truyện Songoku. Thấy tôi buồn bã mất mấy hôm, một buổi tối anh qua rủ tôi đi ăn đêm. Chẳng những bảo tôi bớt ăn uống cho gầy để diện váy cô dâu cho đẹp, anh còn bắt tôi ăn hết món này đến món khác. Khi tôi phụng phịu tỏ vẻ giận dỗi rồi còn định bỏ về, anh mới nghiêm túc nói với tôi, ánh mắt đầy trìu mến: “Anh chỉ thích một cô gái khỏe mạnh, dám làm điều mình muốn. Anh không cần các cô người mẫu, ăn uống kham khổ để rồi có ngày lăn quay ra vì tụt huyết áp. Anh yêu em vì em và anh có thể chia sẻ với nhau mọi thứ, cả việc ăn những món ngon tuyệt này. Em là cô dâu xinh đẹp nhất trong lòng anh đấy, mũm mĩm ạ!”.

Đến giờ, chúng tôi đã là bố mẹ của một nhóc tì ba tuổi. Tôi có gầy đi một chút, anh thì mập ra một chút. Đi bên cạnh nhau, ai cũng bảo trông hai đứa thật đẹp đôi. Hình như sự sẻ chia trọn vẹn sẽ khiến người ta trở nên hợp nhau hơn bất kỳ điều gì khác?  



Chia sẻ cảm xúc của bạn


Chồng ghen vô lý, hơi tí là dọa tự tử

Chồng bạn coi bạn như một vật sở hữu riêng, gây sự và quản thúc bạn chỉ để khẳng định rằng anh ấy là “ông chủ” của bạn, còn bạn phải phục tùng...

Chồng ghen vô lý, hơi tí là dọa tự tử

Nên tỉnh trước "tình ảo"

Nếu tình yêu còn, anh ấy sẽ đến. Nếu đây chỉ là cuộc chơi, là trò đùa, anh ấy sẽ im lặng mãi mãi và bạn phải chấp nhận rủi ro này, nhưng còn có nhiều cơ hội khác đang chờ bạn. Chúc bạn vững tâm và đủ can đảm để chấp nhận mọi sự bất ngờ!

Nên tỉnh trước

Chồng đòi ra ở riêng vì mâu thuẫn gia đình

Cưới nhau xong, chúng em sống chung với gia đình bên chồng gồm bố mẹ chồng, một chị gái chưa có gia đình và cậu em trai út. Ban đầu, cuộc sống chung của đại gia đình cũng khá thuận hòa êm ấm, nhưng kể từ khi cậu em út của chồng em lấy vợ thì mâu thuẫn gia đình bắt đầu xuất hiện.

Chồng đòi ra ở riêng vì mâu thuẫn gia đình

Chúng ta làm gì khi tình yêu gặp khó khăn

Bạn có quyết tâm đến mấy, nhưng phía cô ấy lại là “em yêu anh lắm, nhưng em khó khăn, em không về đâu!”, thì cũng không giải quyết được vấn đề của hai bạn đâu.

Chúng ta làm gì khi tình yêu gặp khó khăn

Trải nghiệm đón bão ở Cô Tô

Chắc hẳn bạn đã từng biết đến Cô Tô như một hòn đảo đẹp nổi tiếng của vùng Đông Bắc. Nhưng đến đây vào những ngày trước và sau bão, bạn đã trải nghiệm chưa?

Trải nghiệm đón bão ở Cô Tô